Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Xuất hiện và biến mất

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Hết năm tiết. Khoác chiếc ba lô to sụ lên vai, tôi lao ra khỏi lớpnhư một chiếc xe động cơ bốn thì 125 phân khối, muốn đá bay tất cả nhữnggì xuất hiện trên đường đi. Lại thêm một sai lầm vớ vẩn làm đi tong 2điểm trong một bài kiểm tra quan trọng! Hà, con bạn thân mang phong cáchhippy nửa mùa, lếch thếch đuổi theo tôi. Quỷ tha ma bắt…
Còn 500m thì đến bến xe bus gần nhất. Một cái gì đó màu xanh datrời đập vào mắt tôi. Như bị thôi miên, gương mặt tôi lập tức dãn ra hếtcỡ. Đó là màu áo của Blue, cái tên dành cho một XX được đặt bởi chínhtôi. Quên bẵng cơn cáu giận, tôi chen lấn trong đám đông, muốn bước thậtnhanh đến chỗ Blue. Nhưng, quỷ tha ma bắt một lần nữa, tôi đến vừa kịpkhi bus đến. Lại không kịp. Tôi dựa lưng vào cột bến xe, thở hắt ra. Vừalúc đó thì Hà ào tới. Ngồi trên chiếc cào cào “chiến”, nó búng tay cáichoách, hỏi thăm với một giọng mà theo tôi thì mang tính châm chọcnhiều hơn là quan tâm:- Lại đuổi theo một bóng hồng nào hả? Đời là thế đấy bạn iu…Trước một tình huống như thế, tôi chỉ có thể ngoác miệng cười ha ha,dù tận đáy lòng tôi chỉ muốn đưa cả cái ba lô ra để bịt miệng nó. Tuyvậy, nhìn vào mặt tốt của vấn đề, tôi vẫn thấy mình may mắn vì chưa đểHà biết điều gì. Tôi biết rõ nó như lòng bàn tay, do vậy tôi biết cả dàný về nội dung những gì nó sẽ bình luận. Nó sẽ dùng một số tính từ, đạiđể như “chuối một buồng”, “sến”, hay “ngốc xít” gì đấy. Vân vân và vânvân…Nhưng may mắn ấy không kéo dài quá lâu. Như mọi lần, Hà chỉ cần mộttuần để biết mọi bí mật tôi đã cố công che giấu trong suốt một tháng.- Vậy là mày đã đuổi theo cái áo blouse màu da trời ấy trong suốt mộttháng? Cái ngữ điệu nó thể hiện câu hỏi khiến tôi có cảm giác dường nhưmình đang làm chuyện gì đó ngu ngốc nhất trên đời.- ừ, tôi xụi lơ. - Dù gì thì tôi cũng chẳng biết cách nào mà phản pháo.- Mày ngốc thế! (câu cửa miệng). Mày là con trai mà? Hay là mày đểtao làm quen với nó nhé? Tao là con gái, hehe (vẫn cái điệu bộ tràophúng cố hữu...)- Thôi, tao xin! Tôi gào lên trước khi nhận ra sự thái quá của phảnứng. Mày sẽ làm Blue sợ chết khiếp với cái vẻ hippi lai hiphop này. Nếumày thông minh đến vậy sao không kiếm một gã bạn trai đi và để taoyên???Trong một phút yên lặng tôi có thể thấy sự kinh ngạc tột độ qua đôimắt mở to chưa từng thấy của cô bạn. Có lẽ có điều gì đấy không ổn trongphát ngôn vừa rồi chăng? Nhưng không có nhiều thời gian đến thế cho tôihiểu chuyện gì đang diễn ra, ngay sau đấy Hà quay ngoắt đi, lại búngtay cái choách “OK, sẽ như mày muốn. Mày đã cảm thấy bị làm phiền đếnthế kia ư?”Kể từ hôm đó Hippi-nửa-mùa gần như biến mất khỏi cuộc sống của tôi.Hết giờ, nó lao ra khỏi lớp, lao đến nhà xe, và trên con ngựa sắt thânthương, nó lại lao về nhà mà không thèm nói với tôi câu nào. Tuy vậy tôidường như không quan tâm lắm. Tôi còn đang bận tận hưởng cái cảm giáckhông có một người kè kè bên cạnh và biết mọi bí mật của tôi. Quan trọnghơn, tôi còn bận rộn với việc chạy ra khỏi cổng trường thật nhanh cuốimỗi giờ học. Lý do mang tên Blue.Không học cùng trường, Blue đến từ một bến bus nào đấy và lên mộtchuyến khác tôi. Có nghĩa là tôi chỉ có cơ hội đứng cạnh Blue tại bếnnày và chỉ bến này. Cùng với thời gian, tôi ngày càng bị chính sự tò mòcủa mình hút về phía cô bạn. Từ khoảng cách 5m trong vòng 5 phút mỗingày, tôi thích thú phát hiện ra Blue có thói quen cầm bánh mì bằng taytrái nhưng luôn cầm các loại bánh khác bằng tay phải J. Tôi cũng đã khámphá những nét bút xoá kì dị trên chiếc balô màu đen thẫm của cô bé làmột dòng chữ tiếng ả Rập mà sau khi chôn mình trong thư viện tôi cũngđọc được nó có nghĩa là “Hello”. Ngay khi dòng chữ ấy lướt qua đầu tôi,lần đầu tiên một ý nghĩ mang dáng dấp hành động mới được đưa ra xem xét.Có gì đâu, đơn giản chỉ là tiến lại gần và nói “Xin chào!”Blue chào lại tôi như thể đó là một điều đơn giản và tự nhiên nhấttrên đời, đơn giản và tự nhiên đến mức tôi thực sự thấy mình ngu ngốckhi để lãng phí biết bao nhiêu thời gian J. Kể từ đó, tôi luôn có nămphút đáng chờ đợi mỗi ngày. Blue là cả một kho những câu chuyện thú vị,từ các nền văn minh đã mất cho đến những chương trình hài cuối tuần, từBeethoven cho đến BoA… Thời gian cứ lặng lẽ trôi. Tổng hợp của năm phútmỗi ngày, nửa tiếng mỗi tuần đã khiến tôi càng ngày càng muốn nói vớiBlue một vài điều. Không phải chỉ một lần tôi đã giấu trong áo khoác mộtbông hồng, một bông duy nhất và cũng chẳng chỉ một lần tôi vẫn thấy gaicứa vào người tê tê khi Blue đã bước lên chiếc xe và vẫy chào tôi. Mọichuyện vẫn luôn được trì hoãn như thế và vẫn tốt đẹp như thế. Cho đếnkhi Blue đột ngột biến mất.Không một dấu vết, tôi đứng đợi ở bến xe bus như một tên khùng. Hànhìn tôi ái ngại. Tôi cảm thấy cái nhìn ấy ở bất cứ đâu có tôi và nó.Nhưng tôi mặc kệ. Không ai hiểu chuyện gì đang diễn ra với tôi. Chỉ tôibiết. Rất rõ. Đó là sự tồn tại của một cái gì đó giống như một khoảngtrống, khoảng trống của năm phút mỗi ngày, ba mươi phút mỗi tuần, mộttrăm hai mươi phút mỗi tháng... ở đó, mọi thứ được cất giữ trong yênlặng. Và cũng ở đó, tôi chờ chúng mờ dần…Sự chờ đợi đó không đem lại cho tôi điều gì. Cố ngăn mình khỏi sự trìtrệ và lười chuyển động, tôi lấp khoảng trống của mình bằng thêm mộtlớp luyện thi và một chân chạy bàn part- time tại một quán bán đồ ănnhẹ. Thời gian biểu kín mít khiến tôi được xoa dịu. Vào một ngày thángTư đẹp trời, tôi bất ngờ nhận ra mình đã quên thấy buồn. Chỉ là mộtchiếc áo màu xanh và chiếc xe bus không cùng đường mà thôi…- Bàn số 2, một bánh ngọt, một Fanta. Mệnh lệnh ngắn gọn từ anh quảnlý khiến tôi lấy lại được tốc độ cần thiết cho công việc. Lao như bayđến bàn số 2, tôi kinh ngạc nhận ra cô bạn hippi nửa mùa. Vẫn với cáibúng tay quen thuộc, Hà thốt ra một câu hơi quá mức cầu kì:- Mày có thấy bị làm phiền không nếu được mời một chiếc bánh ngọt tại đây?Tôi trợn mắt nhìn cô bạn. Nó lấy ra một đôi mắt hiền lành, thiện chínhất nhìn tôi. Chẳng có lý do nào để từ chối, tôi xô ghế ngồi thụpxuống, chén ngon lành, không quên gọi thêm chiếc thứ 2 cho Hà. “Mày đượctha bổng”, tôi tự cho mình cái quyền được nói với nó như thế. Cô bạn cười sằng sặc theo một kiểu cố hữu của bề trên không thèm chấp (sự thật là sẽ đúng hơn nếu nó nói câu đó với tôi). Nhìn tôi mải mê với chiếc bánh như một chú cún bị bỏ đói lâu ngày, Hà bình luận:- Trông mày khá lên đấy. Đồ ngọt luôn tốt cho những tế bào thần kinh.- May mà tao không phải lo giảm cân giống như một số người! Lâu lắm tôi mới thấy có hứng nói đùa.- Thôi đê. Cân nặng chưa bao giờ làm tao quan tâm. Quà cho mày này. Chúc sinh nhật vui vẻ.
Cái cách Hippi-nửa-mùa chuyển hướng câu chuyện, đưa ra thông báo và đẩy món quà về phía tôi làm tôi suýt chết nghẹn. Vì bất ngờ, vì vui. Tôi đã quên bẵng sinh nhật mình, cũng như ngoài Blue ra tôi đã quên nhiều thứ khác. Bây giờ thì đến lúc tôi nhớ lại rồi. Không nói không rằng, tôi đẩy đĩa bánh sang một bên, rón rén bóc quà. Wwaaa, một lọ đầy những ngôi sao lấp lánh. “1204 ngôi. Tao gấp. Cho những điều ước của mày”, cô bạn chú thích, nhoẻn cười. 1204 ngôi sao cho ngày 12 tháng Tư sinh nhật. Tôi mỉm cười theo cô bạn. Có lẽ tôi chỉ cần một điều ước thôi…Phải ở lại làm bù giờ cho lễ sinh nhật bất ngờ, tôi rời cửa hàng ra về trên chuyến xe buýt cuối cùng khi trời đã tối mịt. Hippi đã về từ lâu. Những ngôi sao nằm yên trong balô cùng với điều ước bí mật của tôi. Và, thật không thể tin được nó đã xảy ra. Tôi thấy Blue. Vẫn áo xanh, vẫn chiếc balô với những kí tự kì dị, Blue đạp xe trên phố. Hầu như quên bẵng mình đang ở đâu, tôi chen qua hàng chục con người để ra cửa xe. Hiển nhiên là không để làm gì. Tôi đang bị nhốt ở đây, trong chiếc xe kín mít chừng nào còn chưa đến bến. Vậy là thêm một lần nữa Blue lại xuất hiện, lại biến mất. Ngay trước mắt tôi…Bus thả tôi xuống bến gần nhà khi đã bình tĩnh hơn. Nhảy khỏi chiếc xe, tôi hít đầy lồng ngực không khí trong lành của buổi tối và thong thả bước về nhà, sực nhớ ra còn nợ Hippi- nửa- mùa một lời cảm ơn vì công trình hơn một ngàn ngôi sao và điều ước suýt thành hiện thực. Còn Blue, có lẽ chỉ xuất hiện và biến mất để tôi biết rằng mình đã thôi hoàn toàn là trẻ con, mãi mãi…
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét