lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Công việc của ba má ở cơ quan ngày càng bề bộn. Mới lên lớp 7 nhưng tui đi học ngập đầu. Thằng Bun lên bốn, chưa thể tự chăm sóc bản thân. Việc nội trợ trong nhà nhiều khi dồn cục. Thế nên má tôi mừng thiệt mừng khi đón được chị Ba La, người cùng quê.
Ngay khi chào hỏi mọi người, tiếng cười vui vẻ rổn rẻng của chị Ba khiến cả nhà náo động. Má lo chị ngồi xe đò suốt ngày chắc đói bụng, đi nấu cơm. Chị Ba chạy theo xuống bếp, giành phần nấu. Chị ăn nhiều, rất ngon miệng, vừa ăn vừa kể chuyện dưới quê, nghe thiệt hấp dẫn. Bữa cơm có chị Ba xôm tụ hẳn.
Má tui chỉ cần chỉ dẫn chút xíu, chị Ba đã biết rõ cách sử dụng máy giặt, tủ lạnh, đồ bếp. Được má tui khen, chị Ba La cười hắc hắc: “Con coi TV, biết hết các loại đồ dùng hiện đại. Chỉ mỗi tội không có để xài mà thôi!”.
Một tuần có chị Ba La, nhà tui sạch sẽ tinh tươm. Điều duy nhất má tui chưa ưng lắm là chị Ba nấu ăn còn vụng. Má mua cho chị Ba quyển sách dạy nấu ăn. Má tin tưởng chị Ba sáng ý, chỉ cần đọc qua vài lần là biết nấu ăn đúng điệu. Tuy vậy, cả tháng trôi qua, bữa cơm nhà tui vẫn dở như cũ. Quyển sách không có ai đụng tay tới.
Ba tui nhắc chị Ba lên công an phường đăng ký tạm trú. Chị Ba La lo âu lắm, kêu tui đi cùng. Chú công an khu vực hỏi tên họ, chị Ba khai tên Trần Bích La. “Tên lạ quá hè!” – Chú công an nhận xét. Chị Ba cười tươi tắn, khoe luôn: “Trong nhà, tui là con thứ, dưới quê gọi là con Ba. Ba tui tính đặt tên là Lít. ổng khoái trong nhà lúc nào cũng có ba lít rượu đế. Má tui không chịu. Vậy là đổi lại. Bích La tức là ba lít đó mà…” Mấy chú công an cười rần. Khi chú công an yêu cầu ký tên vô góc tờ đơn. Chị Ba cầm viết lóng ngóng, vạch một đường giun bò lên mặt giấy!
Một bữa, má tui đi trực sớm, viết giấy trên bàn dặn dò các món để chị Ba đi chợ. Lúc tui xách cặp đi học, chị Ba lật đật chạy theo. Mặt chị rất khổ sở, chìa tờ giấy: “Đọc giùm chị đi Quyên. Thím dặn gì vậy?” Tui nhìn chị ngơ ngác. Chị Ba La buồn rầu: “Quyên à, chị không biết chữ đâu!”. Tui lặng người đi, hệt như nghe sét đánh ngang tai.
Biết được bí mật khủng khiếp của chị Ba La, tui suy nghĩ rất nhiều. Lẽ nào điều giản dị nhất, ai cũng biết, chị Ba lại không biết. Bằng cách nào mà chị Ba có thể sống khi không biết đọc, biết viết… Cuối cùng, tui kiếm quyển sách học chữ cái của thằng Bun, bắt chị Ba học. Lúc đầu, chị Ba giãy nảy. Nhưng tui dọa, nếu chị Ba không siêng học tập, tui sẽ méc ba má.
Mỗi ngày, vừa phụ chị Ba lặt rau, nấu cơm, tui bày cho chị học 5 chữ cái. Chị Ba rất sáng ý, chỉ sau một tháng, đã biết ghép vần. Qua tháng thứ ba, chị đọc được chữ in to trên báo. Học hành lụn vụn cũng mệt, nhưng mệt hơn hết là làm sao giấu kín, không để ai biết được bí mật tội nghiệp của chị Ba La.
Tới giờ, chị Ba đã đọc thông, viết được chính xác cái tên ngộ nghĩnh của mình. Bí mật cũ, hai chị em giữ riêng với nhau. Có lần chị Ba khoe về quê mấy bữa, đi hát karaoke, ai cũng lé mắt. Mặc dù chẳng có gì lớn lao, nhưng tui vui sướng lắm. Sung sướng vì đã làm được điều có ích cho người chị mà tui rất mến thương.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét