Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Cả gia tài giá 1 đôla

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Ông Bernie Mears và bà Marie, vợ ông, không có con cái, họ dồn hết tình yêu cho nhau và chuyên tâm làm lụng. Cửa hàng tạp hoá của họ đông khách. Hai vợ chồng sống rất hạnh phúc...

... cho đến khi cuộc Đại Khủng hoảng đổ ập xuống. Chẳng ai còn có tiền thậm chí là để mua thức ăn. Thế rồi bà Marie bị đau tim và ra đi, bỏ lại ông Bernie một mình.

Ông Bernie suy sụp, không thiết tha bất kỳ điều gì nữa. Ông chỉ mở cửa khi có hứng và không thích thì lại đóng cửa. Khách hàng ngày càng thưa vắng hơn, hàng hoá ế đọng, phủ bụi vì ông Bernie cũng chẳng buồn lau dọn.

Ông ngày càng gầy đi và cũng chẳng muốn ăn uống. Ông đã mất bà Marie, và bây giờ cả cơ nghiệp cũng sắp mất. Thế thì ông còn muốn sống làm gì nữa?

Gia đình cô bé Julie gần đấy cũng đang rất khó khăn, hiếm khi được ăn đủ ba bữa mỗi ngày. Thế nhưng cô bé mới 14 tuổi ấy, đến giờ ăn vẫn đem một phần trong bữa ăn đạm bạc của gia đình mình sang cho ông, bởi cô lo lắng khi thấy ông Bernie cứ buồn khổ và gầy rộc đi như vậy. Cô nói chuyện với ông, rồi quét sàn và lau bụi cho cửa hàng. Nhờ cô bé, ông Bernie có những nụ cười hiếm hoi.

Vào mùa xuân, Julie giúp bố mẹ nhổ cỏ trong vườn để trồng rau. Điều này làm cô nảy ra một ý. Cô bảo ông Bernie biến khoảng đất rộng cạnh cửa hàng thành một khu vườn, sau đó bán rau quả trồng được trong vườn ngay tại cửa hàng với giá rẻ. Như thế thì ông Bernie vừa có thu nhập, còn những người hàng xóm thì có thể mua hàng. Thế là hai ông cháu bắt tay vào trồng ở một nửa khu vườn, còn nửa kia thì 3 tuần sau mới trồng, để luôn có rau quả tươi mới.

Đây có thể được coi là ý tưởng ban đầu của kiểu cửa hàng "Một đôla", vì chẳng có gì giá cao hơn một đôla cả. Chẳng bao lâu sau, cửa hàng trở nên nổi tiếng trong cả thị trấn, vì giá tốt nhất mà sản phẩm thì tươi nhất.

Ông Bernie và Julie đã làm việc hết sức để vượt qua được những năm đầy sóng gió và họ tạo nên một cửa hàng thành công. Julie bắt đầu có thu nhập cao hơn. Khi nền kinh tế khởi sắc trở lại, thì doanh thu của cửa hàng cũng tăng lên.

Lúc này, ông Bernie đã gần 70 tuổi. Ông chỉ kiểm tra sổ sách và thỉnh thoảng tính tiền, còn Julie làm hầu hết mọi việc khác. Họ cũng đã thuê người để trồng trọt và chăm sóc cho khu vườn.

Một buổi chiều, sau khi xem xong sổ sách, ông Bernie mỉm cười nói với Julie:
- Chúng ta ổn rồi, Julie ạ. Công sức của chúng ta đã được bù đắp. Cháu hãy đưa cho ta một đôla đi.
Julie không biết tại sao ông Bernie lại cần một đôla, nhưng cô cứ lấy ra đưa cho ông. Ông Bernie lại cười:
- Julie, bây giờ cửa hàng này là của cháu. Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, không có ai xứng đáng làm chủ nó hơn là cháu. Cháu đã giúp ta cứu cả cửa hàng, và cả chính con người ta. Ngay khi thủ tục chuyển giao cửa hàng cho cháu hoàn tất, thì ta sẽ đi du lịch, ta ao ước điều ấy lâu rồi.

Julie rất ngạc nhiên, nhưng rồi cô cảm ơn ông Bernie, và nói thêm rằng cô sẽ luôn giữ cái tên "Cửa hàng gia đình Mears" - và ông có thể quay lại bất kỳ khi nào ông muốn.

Vài ngày sau, ông Bernie đóng gói đồ đạc lên xe ôtô và lên đường giữa rất nhiều lời chúc tốt lành của những người hàng xóm. Ông vẫn thường xuyên liên lạc với Julie để kể với cô về những vùng đất tuyệt vời mà ông đã đặt chân, và những con người thú vị mà ông đã gặp.

Đó là chuyện cổ tích có thật về một cô bé nghèo khổ tên là Julie. Lòng tốt, ý tưởng, hăng say lao động luôn giúp chúng ta viết nên những câu chuyện cổ tích có hậu cho chính mình...

Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Lời mời giáng sinh

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Đêm Giáng sinh luôn là đêm được mong đợi nhất ở thị trấn nhỏ Cornwall. Đó là vì năm nào, mọi người cũng tổ chức một đêm hội Giáng sinh và một màn hoạt cảnh của trẻ em khắp thị trấn về câu chuyện nguồn gốc Giáng sinh. Đối với bọn trẻ thì đây là một màn trình diễn lớn và đứa nhóc nào cũng muốn có một vai.
Chính vì thế nên với Harold là cả một vấn đề. Harold nhất định cũng muốn góp mặt, nhưng nó là một cậu bé rất đơn giản, hay nói thật hơn, Harold chậm chạp và hơi kém phát triển trí tuệ.

Những người dựng hoạt cảnh rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan - họ biết Harold sẽ rất buồn nếu không được phân vai, vì đây là năm đầu tiên cậu bé đủ tuổi tham gia; nhưng họ cũng sợ rằng Harold sẽ làm tan nát khoảnh khắc tuyệt diệu nhất trong năm của cả thị trấn. Cuối cùng, vì Harold năn nỉ ghê quá, họ quyết định cho Harold đóng vai người chủ quán trọ. Vai này sẽ chỉ có một hành động mở cửa và một câu thoại: "Xin lỗi, chúng tôi hết chỗ rồi". Mọi người đều cho rằng một câu đó sẽ chẳng làm ảnh hưởng gì đến hoạt cảnh Giáng sinh cả.

Quảng trường lớn của thành phố đông nghẹt người vào đêm Giáng sinh. Sân khấu rất hoành tráng, có vẽ và dựng nhiều hình ảnh, bao gồm cả cánh cửa nhà trọ của Harold.

Trước giờ diễn, phía sau sân khấu, chú đạo diễn lo lắng lại gần Harold: "Nào Harold, bây giờ cháu phải nhớ nhé! Khi bạn John lại gần và nói: "Anh có còn phòng nghỉ qua đêm nay không ạ?", thì cháu sẽ nói...? Cháu sẽ nói gì nào?".

Hơi ngập ngừng, rồi Harold cũng đáp: "Cháu sẽ nói: "Xin lỗi, chúng tôi hết chỗ rồi". Chú đạo diễn gật đầu nhẹ nhõm.

Hoạt cảnh diễn ra như mong đợi, với những cô bé mặc váy thiên thần múa hát và được mọi người nhiệt liệt hưởng ứng. Cuối cùng, đến vai của bé John cùng một bạn nữ. Họ gõ cửa "nhà trọ". Phía sau sân khấu, chú đạo diễn vội vã nhắc Harold mở cửa. Và xảy ra một chuyện không ai nghĩ tới: cánh cửa bị kẹt! Tất cả mọi người im lặng chờ đợi. Harold ra sức đẩy cánh cửa. Cuối cùng, dùng hết sức mình, Harold cũng đẩy được cánh cửa ra, và bé John hỏi:- Anh có còn phòng nghỉ qua đêm nay không ạ?Harold sững người lại. Từ phía sau sân khấu lại vọng lên tiếng nhắc khá to của chú đạo diễn: "Xin lỗi, chúng tôi hết chỗ rồi".Harold lắp bắp: "Xin lỗi... chúng tôi hết chỗ rồi".Và thêm một tiếng nhắc nữa, Harold lại lấy hết sức đóng cửa lại.

Chú đạo diễn thở phào nhẹ nhõm. Thế là hết vai diễn của Harold và không ai còn phải căng như dây đàn mà hồi hộp nữa.

Nhưng ngay lúc mọi chuyện tưởng chừng như đã "an bài" thì chợt "cánh cửa nhà trọ" rung lên thêm một lần nữa, rồi... mở bật ra! Harold quay lại sân khấu! Và rồi, trong một khoảnh khắc mà chưa ai kịp biết chuyện gì xảy ra nhưng chắc chắn sẽ không thể quên được, Harold chạy vụt theo bé John, kêu to hết sức có thể: "Đợi đã! Đợi đã! Các bạn có thể nghỉ trong phòng của tớ!".Dường như Harold bé nhỏ hiểu ý nghĩa thật sự của Giáng sinh. Làm sao bạn lại không giúp đỡ một người khác khi bạn có thể? Harold đã không chỉ mở cánh cửa để giúp đỡ. Ai có thể trách được Harold khi cậu đã suýt quên lời thoại, nhưng lại luôn nhớ mở cửa trái tim của mình.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Thắp mình để xuân sang

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Đâu chỉ lộc nõn đầu cành thắp lên ngọn lửa xanh. Em đã thấy lửa đỏ thắp lên trên bàn thờ tiên tổ từ hôm đưa ông Công ông Táo về trời. Rồi đèn nến sẽ nồng đượm suốt những ngày trước và sau Nguyên đán. Thảng hoặc, que hương lại cháy đỏ trên tay khách phương xa về quê ăn Tết, thăm nhà.
Ừ nhỉ, mùa xuân về với lửa ấm. Em thấy lửa đỏ trong màu xôi gấc, em thấy lửa xanh trong tấm bánh chưng rền, trong lát mứt gừng cay bỏng lưỡi. Em thấy pháo hoa tung những quầng lửa reo vui giao thừa, em thấy lửa đốt đì đẹt tràng pháo tép trong tranh Đông Hồ. Em thấy lửa trong những chiếc đèn ú đứng xếp hàng trang nghiêm trước cổng chùa Từ Đàm hay trong sân Đại nội. Trong sợi rơm có lửa, trong hòn cuội có lửa, trong bùn có lửa. Lửa có cả trong con cừu con dê, hạt lạc hạt vừng... Và lửa Mặt Trời làm nên mùa xuân. Cây cối đâm chồi, lòng người nở hoa. Trẻ em thường lớn nhanh hơn trong mùa xuân. Còn người lớn thì hạnh phúc với xuân tình, xuân sắc, xuân xanh...Loài người chỉ thành người khi có lửa, bầy đàn thành gia đình chỉ khi có bếp lửa. Có lửa, con người sánh ngang với thần thánh. Thần Zơt chỉ muốn loài người ngu muội, thấp hèn nên không cho lửa. Khi Prômêtê đánh cắp lửa của Thần Zơt mang cho loài người thì lập tức chàng bị Thần Zơt xiềng xích, đọa đày trên dãy núi Côcaz. Tôi xin cúi mình tạ ơn những Prômêtê trẻ tuổi của đất nước Việt Nam này. Từ hòn than, ủ lửa những nùi rơm con cúi, cháy suốt nhiều đêm trường để một ngày cháy lên thành hỏa mai đốt nhà dạy đạo, đốt bọn xâm lược, tà ma, nứt lòng đôi mắt mù và rực cháy trang thơ Đồ Chiểu.
Hòn đá có thể cho lửa, cành cây có thể cho lửa. Nhưng chỉ có con người mới biết nuôi lửa và truyền lửa. Lửa xuất hiện khi có tương tác, ít ra là 2 vật tạo lửa. Lửa là kết quả của số nhiều. Cô bé bán diêm là số đơn. Cô đã chết vì thiếu lửa, để rồi từ đó loài người đã cảnh giác thắp nến suốt mùa Giáng sinh.Nước Việt hình chữ “S”, hiện thân của số nhiều, lẽ nào thiếu lửa?Không có lửa, con rồng chẳng phải là rồng, chỉ là con giun con rắn.Không có lửa, làm gì có “nồng” nàn, “nhiệt” tâm! Làm gì có “sốt” sắng, “nhiệt” tình! Làm gì còn “nhiệt” huyết, “cháy” bỏng! Sẽ đâu rồi “lửa” yêu thương? Việc mẹ việc cha, việc nhà việc nước, làm gì với đôi vai lạnh lẽo, ơ hờ?Không có lửa, em lấy gì “hun” đúc ý chí, “nấu” sử sôi kinh? Em không thể “w00t!” cũng chẳng “hot”, sống đời thực vật vô tri như lưng cây, mắt lá, đầu cành, thân cỏ...Cho nên: Biết ủ lửa để giữ phẩm cách - người, nhân cách - Việt.Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội. Thế nhưng: Nếu không có lửa, sao thành mùa xuân? Vậy thì: Hãy thắp mình cho đất nước sang xuân.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Bài học môi trường của bé

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Mẹ ơi, cái cây to này từ đâu mà có? - Bé hỏi mẹ khi nhặt hoa lim dướigốc đại thụ để chơi bán hàng. Mẹ cười không nói gì. Tết năm đó mẹ đưabé về quê, không quên xin của bà ngoại nắm thóc giống. Mẹ ngâm nước ấm,rồi ba ngày Tết năm ấy bé tròn mắt ngắm những chiếc cốc mọc xanh cây mạ,chưng trên bàn tiếp khách, đẹp kỳ diệu không một cây cảnh nào bằng, bởibé được tận mắt nhìn thấy một sự sống được ươm mầm.
1Mẹ ơi, cái cây to này từ đâu mà có? - Bé hỏi mẹ khi nhặt hoa lim dướigốc đại thụ để chơi bán hàng. Mẹ cười không nói gì. Tết năm đó mẹ đưabé về quê, không quên xin của bà ngoại nắm thóc giống. Mẹ ngâm nước ấm,rồi ba ngày Tết năm ấy bé tròn mắt ngắm những chiếc cốc mọc xanh cây mạ,chưng trên bàn tiếp khách, đẹp kỳ diệu không một cây cảnh nào bằng, bởibé được tận mắt nhìn thấy một sự sống được ươm mầm.
Mồng một Tết mẹđưa bé đi lễ chùa. Mẹ ra dấu cho bé nhìn y phục của nhà sư rồi nói: Màuáo của sư là màu của đồng lúa chín vàng. Những cây mạ như của con đượcgieo sẽ cho đồng lúa chín vàng. Bàn tay con người, những cơn mưa dông,những ngày nắng hạ sẽ tưới tẩm cho cánh đồng lúa chín vàng.Bé chưa hiểu nhưng vẫn cảm được sự tiếp diễn thiêng liêng của sự sống quanh bé.

2

Từđó bé biết yêu thương không chỉ người mà vật. Bé không nhìn thấy phậncây cỏ là vô tri, bé thấy đó là mầm sống cựa quậy. Và bé biết yêu thươngvà tôn trọng sự sống. Ngay cả khi ngồi học bài bé cũng áp tai xuống mặtbàn để nghe những thớ gỗ cơ hồ như đang thở. 3

Dùcó được giáo dục hay không thì con người vẫn không nguôi quên nguồn cộithiên nhiên trong tiềm thức sâu xa lưu truyền từ tổ tiên mình. Có cậubé trong trại tạm cư ở Hồng Kông, giữa bốn bề lều bạt và dựng trên bãiđổ nhựa đường bạt ngàn không đào đâu ra tí đất. Cậu lấy những miếng cáctông bẻ nhỏ cho vào cốc rồi tưới nước giữ ẩm. Cậu nhặt nhạnh những hạtthóc hạt đỗ lẫn trong gạo ăn, rồi thả vào đấy để ươm cây, cho đỡ nhớthiên nhiên mà hàng năm rồi cậu chưa được nhìn thấy. Con người trèo từtrên cây xuống. Con người từ tự nhiên mà đi ra. Dấu ấn của tự nhiên dàyđặt. Bé em bụ bẫm mẹ nói như hạt mít.
Mắt em to tròn ướt mẹ gọi mắtnai. Rồi mắt đen hột nhãn. Rồi đôi mày lá liễu. Rồi thắt đáy lưng ong.Rồi gương mặt trái xoan, ngón tay búp măng. Ngay cả khi em chắp tay cầunguyện cũng là chắp tay hình búp sen. Mọi dấu tích hình hài của em,trong em đều có tự nhiên hiển hiện.

4

Thế cho nên một mai bị tách rời tự nhiên thì con người thật buồn, thật chống chếnh. Người Nhật đang mở những lễ hội đom đóm, để bảo tồn, để nhớ về cái thời nông nghiệp, và còn đom đóm. Chúng ta rồi cũng sẽ nhớ về cái thời còn có thể bắt cá ở ao làng. Đô thị hoá khiến không còn ao làng, và môi trường nhiều chất thải thời công nghiệp hoá, mưa a xít, tràn dầu loang,... sẽ khiến cho những con tôm con cá ở ao làng chỉ còn là hoài niệm xa xôi. Thiên nhiên với con người gắn bó với nhau như dấu cộng dấu trừ, như cây hoa và chậu cảnh, như kèn với trống, như áo với quần, như bảy chú lùn phải có nàng Bạch Tuyết, như chú cuội phải có cây đa.\

5

Và, như hai mặt của một tờ giấy. Bởi đâu chỉ buồn và chống chếnh, con người còn không thể sống nổi nếu không có cây cỏ, không có vật quang hợp để cấp nguồn dưỡng khí cho con người.
Mà nguy thay, sự phát triển kinh tế đôi khi phải trả giá bằng môi trường, như việc muốn mở cửa kho báu thì phải để lại trái tim cho quỷ dữ vậy. Lẽ nào em sẽ chọn con đường "đôi khi" như thế để làm buồn cho mai sau? Vẫn luôn có nhiều cách khác, để mang về châu báu mà không để lại trái tim. Em sẽ tìm thấy trong trí tuệ nhân loại, trong từng trang sách em đang học và sẽ học.
6

Tối nay, bé đi ngủ. Trên giường bé đầy gấu, đầy lợn, đầy ngan, đầy búp bê các loại. Vâng, sẽ có một thế giới tự nhiên thật sự cho bé, không chỉ trong ước mong níu giữ trong từng giấc ngủ.
Phải vậy không?
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Lòng biết ơn

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Sau kỳ thi tốt nghiệp, trong cuộc họp chia tay ở một lớp 12 trường chuyên, thầy hiệu phó bước vào, nhắn nhủ những lời cuối cùng với đám học trò yêu quý. Thầy bỗng hỏi: “Các em đã đi cảm ơn hết chưa?”. Lớp học ngơ ngác. Thầy hiệu phó trầm giọng: “Tôi muốn các em trước khi rời khỏi trường, hãy đến cảm ơn những người đã giúp đỡ các em học hành và lớn lên từ ngôi trường này. Từ các chị lao công đến chú giữ xe, từcô thủ thư đến bác bảo vệ… Tất cả. Họ đã âm thầm đứng bên cạnh các em nhiều năm qua!”. Thầy ra khỏi, một bạn nào đó nói to từ cuối lớp: “Tụi mìnhsẽ tới gặp các cô các bác ấy như thế nào? Nói gì để bày tỏ lòng biết ơn nhỉ?”. Câu hỏi đơn giản nhưng không có lời đáp. Cuối giờ, mọi người giải tán. Không ai làm như lời thầy dặn, có phải họ không biết cách nói lời giản đơn?

Sau kỳ thi tốt nghiệp, trong cuộc họp chia tay ở một lớp 12 trường chuyên, thầy hiệu phó bước vào, nhắn nhủ những lời cuối cùng với đám học trò yêu quý. Thầy bỗng hỏi: “Các em đã đi cảm ơn hết chưa?”. Lớp học ngơ ngác. Thầy hiệu phó trầm giọng: “Tôi muốn các em trước khi rời khỏi trường, hãy đến cảm ơn những người đã giúp đỡ các em học hành và lớn lên từ ngôi trường này. Từ các chị lao công đến chú giữ xe, từ cô thủ thư đến bác bảo vệ… Tất cả. Họ đã âm thầm đứng bên cạnh các em nhiều năm qua!”. Thầy ra khỏi, một bạn nào đó nói to từ cuối lớp: “Tụi mình sẽ tới gặp các cô các bác ấy như thế nào? Nói gì để bày tỏ lòng biết ơn nhỉ?”. Câu hỏi đơn giản nhưng không có lời đáp. Cuối giờ, mọi người giải tán. Không ai làm như lời thầy dặn, có phải họ không biết cách nói lời giản đơn?

Đầu đợt hè vừa rồi, N - một bạn học sinh trường Bùi Thị Xuân - “nghỉ chơi” nhỏ bạn thân nhất. Gia đình bạn của N mở một cửa hàng bán hoa và quà lưu niệm. N hăng hái giúp đỡ bạn dọn dẹp, trang trí và tham gia tiếp tân trong buổi lễ khai trương. Mọi việc hoàn tất, nhỏ bạn đưa cho N một phong bì đựng 200 ngàn đồng và phiếu mua đồ được giảm giá ngay tại cửa hàng. Món quà thay cho lời cảm ơn. N từ chối không nhận. Nổ ra cuộc tranh cãi nho nhỏ. Sau đó là giận dỗi. Khi kể cho tôi nghe chuyện này, N rơm rớm: “Giá như bạn ấy đừng nói gì, đừng làm gì, em còn thấy dễ chịu hơn. Em giúp bạn vì tự nhiên, bạn bè với nhau mà. Nhưng cái phong bì và cách cảm ơn em chưa quen được, đã làm hư hết mọi thứ…” Nhìn đôi mắt buồn thiu của N, tôi tự hỏi cô bé 16 tuổi ấy quá nhạy cảm. Hay là tại lòng biết ơn giờ đây được bày tỏ quá thẳng thắn và cụ thể? Cụ thể đến mức đã trở thành “thói quen” được chấp nhận trong quan hệ sống hôm nay?

Một người bạn thời trung học của tôi có bố hy sinh ở chiến trường Quảng Trị. Mỗi năm, đến ngày Thương binh liệt sĩ 27-7 hay các dịp lễ tết, bạn lại được nhận quà từ ủy ban nhân dân quận. Thiếu cha, mẹ thì có gia đình khác, bạn tôi sống với người bác, vừa làm vừa học. Lớn hơn bạn bè vài tuổi, nhưng sức học của bạn tôi không khá lắm. Đầu năm lớp 12, thầy chủ nhiệm, dạy toán, khuyên bạn đến lớp học thêm ở nhà thầy. Thầy không thu học phí. Chẳng bao giờ thầy nói lý do. Nhưng chúng tôi tự hiểu, thầy thương bạn mồ côi, con liệt sĩ. Hơn hết thảy những bài thơ lời nhạc, hành động của thầy chủ nhiệm khắc vào suy nghĩ của đám học trò chúng tôi ấn tượng về tình thương, về lòng biết ơn với quá khứ, thật giản dị. Và bạn tôi, người đón nhận nó, chưa bao giờ phải thấy tủi thân.

Cuộc sống tốc độ của ngày hôm nay khiến nhiều hành vi cư xử của giới trẻ thay đổi, khác biệt rất nhiều so với các thế hệ trước. Lời cảm ơn xã giao, dấu hiệu đầu tiên của con người văn minh lịch sự, được nói nhiều hơn. Nhưng lòng biết ơn chân thành và bền lâu ngày một ít đi. Sự đền đáp dần dần được hiểu như một sự “có qua có lại”, bằng vài việc cụ thể, bằng quà cáp. Sau đó không còn vướng bận dây dưa. Nhiều người vội tiếc rẻ ngày xưa tình nghĩa. Thực ra, lời than thở ấy chỉ đúng với một số người trẻ, không phải tất cả.

Các bạn trẻ hôm nay còn có cách bộc lộ khác.
Tôi chưa kể về đoạn kết có hậu trong buổi họp chia tay của lớp 12 chuyên đã nhắc ở trên. Các thành viên của lớp khi ấy chưa làm như lời thầy dặn. Bởi các bạn đã thống nhất cùng về lại trường sau kỳ thi, vào ngày khai giảng. Các bạn sẽ nỗ lực hết mình thi đậu đại học. Đến khi ấy, lời cảm ơn thầy cô, và lời cảm ơn những cô chú phục vụ ở ngôi trường thân yêu này chắc chắn sẽ được nói ra tự nhiên hơn, hàm chứa nhiều ý nghĩa lớn hơn.
Cùng xây đắp cho mục tiêu tương lai, đó cũng chính là nơi hội tụ hai tiếng cảm ơn chân thành nhất của thế hệ chúng mình, phải không bạn?
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Không sợ hãi những vết sẹo

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
1. Có những cáisẹo rất đẹp. Chúng ta không nói bằng tình cảm, mà nói bằng lý tính hẳnhoi. Đây, cái sẹo ngày em lẫm chẫm, ngã bên bậc thềm. Đó là sẹo lớn.Đây, vết sẹo ngày em tập đi xe đạp. Đó là sẹo khônVết sẹo, nếu nhìn vào cái đã từng, thì nó là kết quả của một vết thương. Nhưng nhìn vào cái sẽ có, thì đó là một sự khởi đầu cho phát triển, một sự khởi đầu dũng cảm, nó không còn là sẹo mà là một chỉ dấu đẹp của tương lai. Cái vết sẹo ở bụng mẹ, nó là kết quả của ca mổ sinh nở. Nhưng nó lạilà ấn tích của phút giây con chào đời. Nó có vẻ đẹp của tự cắt mình đểtạo sinh. Một vẻ đẹp thống thiết đáng nghiêng mình ngưỡng mộ. Và may mắnthay, trong mỗi chúng ta đều có ít nhất một vết sẹo đẹp như vậy: Cáirốn. Nó rất đẹp, đâu chỉ vì nó chứa đựng ký ức ruột của ta đã từng nốitừ lòng mẹ. Nó đẹp, vì nó là ấn chứng của sự cắt mình tạo sinh.



2. Và như vậy, hãy nói rằng vết sẹo của tôi không phải là vết sẹo, nó làcánh cửa để tôi đi tới. Vết cắt bao quy đầu của tôi đâu phải là sẹo! Đólà ấn chứng tự cắt mình để lớn lên. Những vết tiêm chủng trên vai tôiđâu phải là sẹo! Chúng là dấu hiệu an toàn cho thể chất tương lai củatôi đó. Cũng như những con đường ở trong rừng sâu. Cũng như những conđường mòn qua trảng cỏ. Chúng đâu phải là sẹo của mặt đất, dù chúngkhông gì khác chính là vết thương do bước chân con người tạo tác? Màchúng là vẻ đẹp, vẻ đẹp đó có tên gọi là con đường!

3. Và như vậy, chúng mình đâu có sợ hãi nhưng vết sẹo. Một người không có nhiều sẹo chỉ là một người chưa rời vú mẹ. Một ông già không có sẹo thì cũng chỉ là một đứa trẻ con lâu năm mà thôi. Từ đó, hãy chủ động tạo ra những vết sẹo, sẹo là huy chương của sự trải nghiệm. Hãy biết tự cắt mình để lớn lên. Vì vết thương thể chất còn có thể đếm được, vết thương lòng đếm sao cho thấu, nếu sợ hãi vết sẹo sẽ lớn khôn sao đây? Giả dụ bạn 18 tuổi. Bị tù đày, bị gia đình sỉ nhục, bị kiệt cùng niềm tin. Con đường lý tưởng bị đứt đoạn. Chưa hết! Lại còn bị người ta yêu hiểu lầm là kẻ phản bội. Chỉ còn muốn chết. Anh chàng Ruồi Trâu Arthur lúc 18 tuổi đã chỉ muốn chết. Vẫn chưa hết! Đây mới là điều tệ hại nhất anh vừa nhận ra: Anh bị đức cha – linh hồn của mình, thần quyền và thần tượng của mình lừa dối, anh thất vọng vì niềm tin lớn lao bị đổ vỡ. Nhưng chính giây phút ấyanh đã tỉnh ngộ, nhận ra rằng thần không có, tượng cũng chỉ là đất, cho một búa là tan. Phút giây anh đập bỏ thần tượng uy nghiêm, anh đã ngủ một giấc an lành trên con tàu mạo hiểm đến vùng tương lai. Ruồi Trâu 18 tuổi là như thế, nhân vật của tuổi trẻ mọi thời đại là như thế. Anh đã chủ động cắt mình, dù đau nhưng thanh thản: “Nhưng thôi, thế là được rồi! Từ nay anh sẽ lớn khôn hơn”. (Trích Ruồi Trâu, Ethel Lilian Voynich).
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Tung một viên sỏi xuống nước

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Hồi còn đi học, chúng tôi rất yêu quý cô giáo Mary, những điều cô đã dậy cho chúng tôi nhiều hơn cả kiến thức, đó là cách cho và nhận, cách yêu thương cuộc sống, tôn trọng mọi người.

Cô hay nói với chúng tôi: "Cô tung những viên sỏi, là các em, còn các em hãy tạo ra những vòng tròn nước". Nhưng có một điều có lẽ cô chưa kịp nghĩ ra: chính cô đang giúp chúng tôi thành những người "tung viên sỏi".

Một bạn học của tôi hồi ấy, cách đây mấy năm, có một bài viết trên mạng về những đứa con của mình, đứa lớn nhất mới 6 tuổi, đã quyết định cắt tóc và gửi tới tổ chức Những lọn tóc yêu thương, để làm những bộ tóc giả cho các bệnh nhân, nhất là trẻ em nghèo, bị rụng tóc vì bệnh tật. Hai cô bé đã đồng ý cắt 20cm tóc (mức tối thiểu để gửi cho "Những lọn tóc yêu thương") dù biết rằng sau đó tóc của mình sẽ... không khác gì con trai.

Khi đọc được câu chuyện này, tôi đã gửi tiếp nó tới Jean, một người bạn thân khác của tôi, cũng
bị rụng tóc vì bệnh. Đọc nó, Jean vui lên rất nhiều, cậu ấy tiếp tục gửi câu chuyện đi. Và cứ thế, câu chuyện đó trở thành một trong những đường link được gửi trên mạng nhiều nhất lúc đó. Đó là một viên sỏi với những vòng tròn nước lan rất rộng

Trong khi đó, cô bạn thân hồi đi học lại liên hệ với tôi về một chiến dịch viết thư có tên "Biến một lời thầm thì thành tiếng vang". Đó là chương trình viết thư cho chính phủ, đề nghị cung cấp ngân sách nhiều hơn cho các quỹ nghiên cứu và điều trị bệnh tật. Chúng tôi đã làm việc cật lực để “biến một lời thì thầm thành tiếng vang”, và chiến dịch viết thư này đã thu hút được hàng ngàn người tham gia, với bảy tờ báo lớn cùng lên tiếng... và thực sự đã có những ảnh hưởng nhất định đến những quyết sách của chính phủ. Một viên sỏi nữa, và nhiều vòng tròn nước nữa!

Rồi gần đây, một người bạn khác của tôi, kể rằng cô em họ của bạn ấy mới 13 tuổi cũng đã quyết định cắt mái tóc dài gần 50cm của mình để tặng cho "Những lọn tóc yêu thương". Đây vừa là một vòng tròn nước tuyệt vời, lại vừa là một "viên sỏi".

Hẳn cô giáo của chúng tôi sẽ rất tự hào khi biết tất cả chúng tôi đều từng được là học trò của cô. Và sau nhiều năm không còn học cô nữa, vẫn đang tiếp tục tung những "viên sỏi", dù không thể biết rằng những vòng tròn nước có thể chạm đến ai, hoặc đi bao xa, nên luôn cố gắng làm cho mỗi viên sỏi mà mình tung mang thật nhiều ý nghĩa!

Cảm ơn cả những người bạn, cảm ơn cả những cô bé, cậu bé, những người lớn đã cùng cắt tóc, cùng viết thư, cùng lên tiếng, bởi nếu không có họ, chúng ta sẽ không có một câu chuyện được nối dài, khi chính họ lại tung thêm những viên sỏi vào hồ nước cuộc sống...



Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com