Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Những đối thủ ẩn mặt

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò

- Mày ơi! Híc híc! - Trang vừa nhìn thấy Thu đã "nức nở". Rồi chẳng để Thu bày tỏ, nó vứt tạch tờ Hoa Học Trò mới xuống bàn, lật tung các trang báo, đến đúng mục truyện ngắn thì... dừng lại.
Lần này đến lượt tiếng hét kinh hoàng của Thu. Vừa đủ thời gian để nó đánh vần được hai từ "Minh Nhật".


Minh Nhật là thằng nào mà làm chấn động tinh thần hai đứa đến thế? Trời biết, đất biết, gần hai mươi vạn bạn đọc báo Hoa biết. Tại sao Trang và Thu lại “phẫn” hắn đến thế? Có lẽ, một tên chuyên Lý nhưng lại tung hoành "ngông cuồng" trên mảnh đất văn chương chật hẹp làm hai con bé chuyên Văn "nóng mặt".

Cái thằng…! Gặp trên trường còn chưa đủ sao mà còn "đụng hàng" ngay ở lớp học thêm Văn. ("Đồ bắt chước! Thấy người ta đi học mình cũng đi học!"). Nhưng mới nhất và kinh hoàng nhất phải kể đến vụ "đụng đầu" ở Phạm Hồng Thái…

Hai con bé đang tí tởn trêu đùa bọn đội tuyển thì một thằng "dở hơi" bước vào sân trường. (Chú thích: "dở hơi" là cái từ luôn được đính thêm vào tên những thứ mà 2 đứa chúa ghét). Một cái áo pha trộn giữa da cam và đỏ quá thừa sắc tố "choé" để hai đứa nhận ra đấy là thằng nào! "Quả tóc" vẫn "bú dù" như mọi khi, không chệch đi đâu được nhãn mác "chưa nhìn đã thấy ghét" mà hai đứa đã âm thầm dán bên cạnh từ "Minh Nhật". Và hình như bọn nó được sinh ra là để đối đầu?! Trang càng tin tưởng vào phán xét ấy, khi nó bàng hoàng nhận ra: Minh Nhật đi thi học sinh giỏi Văn. Thế là, nó quay ra nguyền rủa cho hắn trượt từ trước khi bước vào phòng thi. Đáng đời! Từ khi biết Trang thường xuyên "đụng thằng này", bọn Minh Nhật 'fanstrong lớp bám chặt lấy nó để hỏi về Minh Nhật. "Buôn dưa" với cái bọn"thừa đủ thứ" ấy mệt thì mệt thật nhưng Trang rất hỉ hả! Không dưng trờilại cho nó cơ hội trả thù riêng? Với "bảo bối" là cái mồm tép nhẩy, nó vẽ ra chân dungMinh Nhật xấu thậm tệ: nhìn cận cảnh mặt hắn toàn mụn, giọng như loa rè,nói chuyện nhạt hơn nước ốc... "Hơ! Mà cũng "đung đúng" đấy chứ! Cứbước vào lớp học thêm là thấy cái đầu "bú dù" cúi gằm, ấn di động chiuchíu. Lại còn chui xuống tận bàn chót để "buôn dưa". Thật đúng là "đãxấu xí còn thích gây sự chú ý"! - Trang tự đánh giá.

Còn vềvăn của hắn thì… Gì chứ món này, Trang thừa vốn từ, cũng chẳng thiếu độtinh quái để "bắt bài" Minh Nhật. "Truyện ngắn của hắn chẳng có gì làđặc sắc. Quanh đi quẩn lại vẫn mấy thằng con trai học thì ít, chỉ biếttí ti bóng rổ, suốt ngày nghĩ đến vấn đề “cua” gái. Và nếu nhân vậtchính là nữ chắc chắn cô bé sẽ đeo cặp chéo không hồng thì xanh. Vài vụcá cược vớ vỉn. Những phiên chợ buôn quen thuộc của bàn trên với bàndưới, về một đứa con gái trông quen quen, xen thêm chi tiết ăn uống… Vàmột điều quan trọng, hình như bọn học trò đến trường chỉ để … bùng tiết.Nó mà biết ở đâu có những thầy cô dễ tính thế, bùng tiết dễ như ăn kẹothì xin thề nó chuyển đến đấy học ngay lập tức. Không thể không mang"chiến hữu", cái Thu, đi theo. Sướng một cái là không phải mặc đồngphục…" Trang hí hoáy liệt kê những điểm xấu của "truyện ngắn Minh Nhật"vào nhật kí. "Nói chung là không có gì mới. Người đọc sẽ "đánh vần qualoa" rồi quên luôn, đọc một lần rồi không muốn đọc lại đến lần thứ hainữa." Nó chốt hạ.

***Tất nhiên, Minh Nhật không biết tí gì về câu chuyện này. Chắchẳn, hắn vẫn đang sung sướng ở nơi nào đó, chờ ngày bị "hạ bệ" (!).Trang và Thu, hai cây bút đại tài trong giới văn sĩ lớp "chuyên văn nửamùa" âm thầm thực hiện chiến dịch "tiêu diệt virus Minh Nhật". Cứ ở đâunghe hai tiếng "Minh Nhật" là hai đứa xông vào, nghe ngóng. Nếu có tínhiệu tốt, bọn nó sẽ lập hẳn một đại hội buôn với những đứa ghét MinhNhật. Và hai cái loa siêu nhanh sẵn sàng "bắn" không ngừng khi đối tượngkết Minh Nhật.

Song song với việc "tiêu diệt hìnhtượng đẹp của địch" là phong trào "bút chiến". Ba chữ "viết nhiệt tình"để miêu tả không khí "thời chiến" lúc này. Đều như vắt chanh, mỗi ngàyTrang cho ra lò một truyện ngắn mới. Thu đâm đầu vào phóng sự và phỏngvấn. Rồi cả hai kết hợp trong những phi vụ "con con": ngốc xít, kì ántuổi dậy thì… Với phương châm "Nhiều! Đa dạng! Mới!" bọn nó có cảm giácđang tiến rất gần đến chiến thắng. Nói chung, mọi thứ đều cực ổn, chỉchờ ngày "xuất xưởng".

Thế nhưng... Một ngày đẹp trời, hắnbỗng biến mất, để lại "niềm tiếc thương vô hạn" cho hai đứa con gái "chỉbiết chứ không quen".
- Tao không hiểu hắn biến đi mà nhanhthế? Lớp học thêm không, trên mặt báo cũng không thấy tên. - Trang thởdài sườn sượt. Một ngày không thấy "kẻ thù", nó đâm ra chán. (?)
- Hay mình vẫn làm theo kế hoạch đi nộp bài? - Thu ngập ngừng.
- Điên! Không "chiến" với hắn kế hoạch này bỏ phí mất 2/3. Và hắn sẽ chẳng phải nếm mùi thất bại.

Đểphù hợp "diễn biến chiến tranh", hai đứa chuyển sang phương án tácchiến B: chờ đợi. Trong khi đó, tranh thủ thực hiện "thoái trào cáchmạng". Cũng tức là "giảm dần tốc độ của cây bút", nhưng không ngừng hẳn.Và chủ trương chuyển từ "sáng tác" sang mặt trận học tập. Sắp thi họckì 2 đến nơi, phải tập trung học chứ? Nếu mà hai con bé trượt học sinhgiỏi, thể nào thầy chủ nhiệm cũng cho "uống li cocktail pha giữa tứcgiận và thất vọng". Cá chắc chắn, lần này "tính trạng" thể hiện ra bênngoài sẽ là mắng xả phanh với các vị phụ huynh, trội dị hợp.

* * * Khi ngọn lửa chiến tranh suýt tắt ngấm thì đùng một cái! Minh Nhật lạixuất hiện. Một buổi sáng 8h, tắc đường, Trang dũng cảm chen lấn xô đẩytrong biển người để dạt vào sạp báo. Vét mấy đồng xu lẻ trong túi, híhửng vớ lấy tờ báo Hoa mới nhất, đọc ngấu nghiến…, vài phút sau, nó héttoáng lên kinh hoàng. Bà chủ sạp báo trợn tròn mắt nhìn nó… Sáng mùa hènóng như đổ lửa…

Cho dù đã đoán trứoc đuợc sự "trở lạicủa kẻ thù", nhưng hai con bé vẫn không khỏi giật mình… Hắn xuất hiệntrên báo quá bất ngờ! Nhưng câu chuyện của hắn lại vô cùng "lãng xẹt".Mác "truyện dài kì" làm Thu hơi "thất vọng". Còn Trang thì nở một nụcười ngạo nghễ:
- Lần này chắc chắn hắn sẽ đại bại!
- Bây giờ mình phải làm gì?-Thu thộn mặt ra, ngờ nghệch.
- Tổng tấn công chứ còn làm gì!

Cuối cùng, lời phát động tấn công cũng được tung ra. Không tuyên chiếnhay báo trước, hai đứa nhanh chóng đóng gói thành phẩm từ máy vi tínhvào các kiện hàng đĩa mềm. Việc cuối cùng là vận chuyển ra "tiền tuyến".

Không một quả bom hẹn, cũng không "đánh úp" Minh Nhật khi hắn "bơvơ" ở cổng Ams, mục tiêu khoanh tròn trên bản đồ chiến tranh chính làtoà soạn báo HHT…

Thang máy vút lên tầng 5. Trang giậm chânvài động tác hiphop lấy khí thế. Cái Thu thì nhắm tịt mắt vì sợ. Nó cămthù "cái hộp vừa chật vừa nóng vừa bínày.

Nhìn dáng vẻ của hai con bé ấy thì chẳng ai bảo bọn nó đichiến đấu cả. Rón rén đẩy cửa bước vào, lí nhí chào mọi người… Bấtchợt, cả hai đứa cùng nhận ra hắn. Cái mặt vẫn "lấm tấm mụn khi quaycận cảnh". Hắn cười rất tự tin. E hèm! Tỏ ra có lợi thế với những kẻ mớiđến chứ gì?… Rồi có ngày, hắn sẽ phải đau xót nhận ra rằng: bọn chúngsinh ra là để đối đầu!

Trang và Thu cũng mỉm cười trảlời. Sự tinh quái bí ẩn hiện rõ trên mặt Trang. Cuộc chiến thực sự bâygiờ mới bắt đầu! Cũng chưa biết ai sẽ là người chiến thắng, chỉ biết cáicảm giác được đấu cùng với một đối thủ ngang cơ và tầm cỡ chợt làm haicon bé thấy tự hào. Biết đâu chúng nó sẽ làm nên một kỳ tích như Monacođã làm được tại Champion League khi loại Real Madrid? Và hai đứa cùngđồng thanh nói với chị chủ trang mục:
- Bọn em đến để nộp bài!
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét