lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Hồi tui học lớp năm, một hôm vừa lãnh lương, má tui ra chợ mua ngaymột con gà mái mới rớt hột. Trong chén anh em tui tới bữa đã có thêmmiếng trứng chiên, cái hột gà luộc bẻ đôi dầm nước mắm. Rồi một đợt kia,sau khi sang vườn bên cạnh gặp gỡ chú gà trống, con gà mái nhà tui đẻtrứng, rồi nằm ấp. Những quả trứng tròn tách vỏ, nở ra một đàn gà lítnhít như những nắm bông gòn.
Khi đàn gà lớn lên, tui đặt tên cho từng con: Con Hạt Đỗ, con LáKhoai, con Trái Mít, con Thóc… Trong bầy, tui để ý nhất con Bông Mai,một con gà bị tật, một bên cánh của nó luôn sà xuống, cái mỏ bị trẹo vàmột cái chân nhảy thậm thọt.Mỗi khi bầy gà chạy đua tới nắm thóc rải hay rổ cơm nguội, Bông Mailuôn tuột lại phía sau. Diều của nó chẳng bao giờ được căng. Lớn thêmmột chút nữa, nếu Bông Mai xớ rớ tới gần đám gà to khoẻ, tức khắc bị mổtúi bụi. Có một lần, bị rượt rát qua, bằng tất cả hơi sức yếu ớt, nó vỗcánh, lảo đảo bay rúc ngay vào chân tui. Thế là từ đó, tui quyết định ratay chăm sóc Bông Mai.Tự tay tui đi đào đất kiếm giun, để dành cơm nguội đút cho riêng nó.Sau hai tháng, nó đã lớn kịp bầy gà anh chị. Không lanh lẹ, con Bông Maiđược bù cái tính hiền lành chăm chỉ. Đám rau cải trong vườn hay bị phátan hoang bởi bầy gà tham ăn, nhưng không bao giờ có Bông Mai trong đó.Nó chỉ dám mổ mổ đám cỏ dại loe hoe hay mấy lá rau úa quăng ra từ cửabếp mà thôi.Thế nhưng má lại chẳng ưa Bông Mai tí nào. Thấy chiếc cánh xệ rảo quacửa bếp là má lại múc gáo nước tạt mạnh, xuỵt đuổi con gà. Tui binh:“Nó hiền lắm, có phá phách gì đâu!”. Má tui cau mày: “Hiền thì ai chẳnghiền được. Có giỏi thì ra đua chen với người ta. Rúc vào mấy chỗ yên ổnthì cũng chẳng đáng gì…” Tui lặng đi ngạc nhiên. Đó là lần đầu tiên, tuihọc ra một thực tế thẳng thừng và cay đắng của cuộc đời.Nhỏ Nhi em tui được đi thi học sinh giỏi văn cấp tỉnh. Nó học ngày học đêm. Học dữ quá, ngay sau kỳ thi, nó đổ bịnh, phải nằm viện mấy ngày mới được về, da xanh rớt. Đúng bữa đó, có tin vui nhỏ Nhi giành giải nhất. Xóm tui chấn động. Ai cũng nói phải làm bữa tiệc nhỏ. Má tui gật gù: “ừ, phải làm thịt gà chớ. Phần ăn mừng, phần bồi dưỡng cho con nhỏ!”. Tui giật mình, gặp riêng má nhắc chừng: “Má ơi, má đừng làm gì con Bông Mai nha!” Má cú nhẹ đầu tui: “Nuôi gà không làm thịt chứ để làm kiểng hả?”. Tui ôm con Bông Mai trước ngực, mếu máo khóc ròng. Cái mỏ vẹo của con gà nhỏ quẹt quẹt hoài vào ngón tay tui.Trưa chủ nhật, đi học về, nhà tui có khách. Linh cảm mách bảo, tui chạy ra sau vườn. Cái lồng nhốt riêng Bông Mai trống trơn. Mâm cơm có mấy đĩa thịt gà vàng tươm. Má gọi rát, tui vẫn trốn sau gốc mít, nức nở. Có tiếng chân nhè nhẹ. Giọng nhỏ Nhi nhẹ nhàng: “Anh Hai vô ăn cơm đi!” Tui gào lên: “Ăn thịt con Bông Mai hả? Còn lâu!” Bỗng, tiếng cục cục rù rù quen thuộc. Tui ngoảnh lại. Nhi đặt vào tay tui con gà: “Nó có bị làm thịt đâu. Em giấu nó đó!” Nghẹt thở vì mừng, tui hỏi khẽ: “Sao mày làm vậy?” “Ăn tiệc mừng mà anh Hai buồn thì em chẳng thích đâu. Với lại con Bông Mai hiền lành, mình bảo vệ nó là phải, đúng không anh Hai?”
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét