Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Cuộc thi mắt to

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Các trận đánh nhau bất phân thắng bại của đám trẻ phố cuối cùng đượcdàn xếp như sau: Đứa nào mở mắt to nhất, lâu chớp nhất sẽ được chọn làmthủ lĩnh.Dù là con gái, tớ thuộc hàng cứng cựa trong các trận chiến đấu. Buổisáng, tớ chạy ra khỏi nhà với hai bím tóc xinh xắn vắt vẻo và cái áo cổtrắng sạch tinh. Thế nhưng khi tớ về đến nhà thì hai đuôi tóc xù lên, cổáo lem luốc. Mẹ đét vào mông tớ mấy phát. Nhưng ăn thua gì so với nhữngmàn đánh trận giả tớ đã tham gia. Thằng Hậu đi ngang qua, thấy tớ bị mẹ"tra tấn" vội vã nép sau cây cột điện. Đôi mắt nó lõ ra nhìn, tràn đầysợ hãi lẫn thương cảm.

Cuộc thi "mở mắt to" diễn ra vào buổi sáng. Sáu đứa tranh chức thủlĩnh dàn hàng ngang. "Lính lác" sẽ là giám khảo. Năm đứa kia đều là contrai, mình tớ là con gái. "Lính lác" đứa nào cũng quả quyết rằng tên bạnruột của mình mắt to hơn cả. Chẳng thằng con trai nào khoái có thủ lĩnhlà con gái, thế nên tớ ngoẹo cổ nhìn quanh, kiếm đường rút. Bỗng dưng,thằng Hậu hét lớn: "Mắt to nhất là nhỏ Mai! Nhỏ Mai!" Hậu nhảy tới, rasức "chào hàng" mắt tớ: "To dễ sợ chưa! Còn lớn hơn hai cái hột nhãn!"Dòm dỏ một hồi, tụi bạn đồng ý. Tớ vào lọt vào vòng kế tiếp, cùng vớimột đối thủ cao lớn.
Giờ thì thi "mắt ai lâu chớp". Sau hiệu lệnh, tớ và đối thủ cùngrướn mắt. Thoạt đầu còn dễ. Nhưng chỉ sau hai phút, mắt bắt đầu mỏi. Tớmở căng mắt, nước mắt xốn bắt đầu ứa ra. Thua chắc. Đúng lúc đó, thằngHậu lại xuất hiện. Nó đứng sát ngay bên tớ. Thật kỳ diệu, cái dáng lỏngkhỏng của nó che khuất ánh Mặt Trời. Mắt tớ dịu lại. Thêm chừng ba phútnữa thì đối thủ chịu không thấu, chớp mắt trước. Tất cả giám khảo nínthinh căng thẳng đồng loạt ồ lên. Thằng Hậu nhảy tưng tưng, chỏi chỏinắm đấm lên trời, hét lớn: "Nhỏ Mai thắng rồi. Nhỏ Mai là thủ lĩnh!"
Làm thủ lĩnh, thật oai. Mặc dù ủng hộ hết lòng để tớ thành thủlĩnh, thằng Hậu rất ít chơi chung nhóm. Nhà nó làm đồ sắt nên nó phảiphụ như thợ, không dám lêu lổng. Một lần thấy tớ dẫn quân qua cổng, nóchạy ra, gương mặt vằn vện như mèo nhìn tớ, cười rạng rỡ. Tớ chống nạnh,hỏi: "Đi uýnh lộn không?" Mắt nó sáng lên, nhưng lắc đầu. "Tao nghỉchơi mày ra!" - Tớ quyết định. Đám "lính lác" nhao nhao: "Nghỉ chơithằng Hậu ra, nghỉ thằng Hậu ra!"
Một bữa, tụi trẻ con đánh thó được tấm bạt che rạp đám cưới. Cả đám kéo ra cây vú sữa gần bờ sông, kéo căng các góc bạt. Một đứa sẽ phi thân xuống. Kế hoạch đơn giản. Nhưng ai sẽ thử nghiệm cú nhảy đầu tiên? Gấu ó một hồi, cả nhóm ngó tớ: "Nhỏ Mai thủ lĩnh, nhảy trước là đúng nhất!" Tớ run run trèo lên chạc cây cao. Mắt nhắm tịt. Rơi tự do. Đau nhói. Mở mắt ra. Tụi bạn đã chạy tứ tán. Hoá ra, thấy tớ rớt xuống, cả đám phát hoảng cùng... buông tay bỏ chạy. Tớ té phệt mông xuống cát, không sao nhỏm dậy được. Khóc gần cạn nước mắt thì Hậu chạy ngang. Nó lặc lè dìu tớ về tận nhà.
Nhớ lại thời thơ bé, tớ thường nhớ đôi mắt Hậu. Một đôi mắt chẳng to, chẳng uy lực để trở thành thủ lĩnh của đám đông. Nhưng mỗi khi soi vào đôi mắt ấy, tớ thấy thật bình an. Phải chăng, nếu có cuộc thi tìm thủ lĩnh của trái tim, mọi người sẽ phải chọn những đôi mắt như thế?
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét