Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Sạp hàng ở chợ

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Năm tui học lớp bảy, gom góp vay mượn, má tui mở một sạp hàng bán hàngxén. Lâu lâu, má lên chợ sỉ lấy hàng. Má cầm lái Honda chạy rề rề, tuingồi sau, ôm khư khư cái giỏ nhựa lèn đầy có ngọn những món hàng loèloẹt. Tối về, học xong, tui ngồi phệt ra sàn phụ má phân loại hàng, chovô bọc ny-lon từng món, nắn nót ghi giá. Một hôm, đang lúi húi vô baomấy thứ bông tai, má chợt kêu tui: “Lai nè, tuần sau má về quê chừngmươi ngày. Sáng đi học, chiều con ra chợ coi hàng đỡ má được hôn?” Tuinín re. Việc gì tui cũng dám, nhưng chuyện ra chợ, phụ dọn hàng tui đãcố ý né từ đầu. Bây giờ má còn muốn tui ngồi bán ngoài chợ, làm sao tuichịu nổi. Má rầu rầu: “Con không chịu thì thôi vậy. Chỉ lo mình nghỉ,người khác xí mất chỗ buôn bán tốt, khó đòi lại!” Tui lại nín thinh.Sang tuần, má về quê, tui bắt đầu công việc của một người bán hàng ngoàichợ.


Nói là sạp cho oai, chứ chỗ bán hàng của má là tấm ván gỗ kê trênmấy cục gạch. Bày quần áo ra tấm ván, treo một lô các dây kẹp tóc, vòngvèo, bông tai lên dưới tán dù, sau đó, tui chỉ việc ngồi chóc ngóc mítrong sạp hàng. Bữa đầu, tui bán được mấy bộ đồ con nít, cái túi xách.Nơ kẹp thì ế. Tụi con gái đi ngang qua, nhìn thấy một thằng con trai bậnxà-lỏn, đầu đội mũ lưỡi trai sùm sụp, mặt quạu đeo, đủ sợ mất vía. Tớichiều, nhẩm lại số tiền kiếm được, tui rất lo. Quá ít so với “doanh số”má kiếm được từ mỗi buổi chợ.


Ngồi ngay kế tui, là một connhóc tràng trạc tuổi “phụ trách” mặt hàng phụ liệu may mặc. Nhìn nó bánhàng mà phát ham. Miệng nó rao lanh lảnh. Tay nó đo dây thun, đếm nútáo, gấp vải lót thoăn thoắt. Mấy bà xồn xồn đi ngang qua, ai cũng tấp vôhàng. Nóng ruột quá, tui tính thử liều coi sao. Tui đứng nhỏm dậy,ngoác miệng rao to: “Ai có mua túi xách. Mua! Ai có mua quần áo. Mua!…”Tới đó thì tịt. Nhỏ kim chỉ vểnh tai lắng nghe, nhe răng cười khọt khẹt.Lỡ rồi, tui làm mặt tỉnh, gân cổ rao tới tới. Tiếng “mua” của tui giòngiã. Thiệt là hiệu nghiệm. Chỉ lúc sau, đã có khách tấp vô sạp. Họ chọnhàng, trả giá tới lui.Tui cương quyết giữ nguyên giá “niêm yết”. Một bà mập bự dắt theo đứa con gái cũng mập bự chọn lựa rất nhiều bông tai, kẹp tóc. Kèo nài hoài, bà khách bỗng dưng nổi xung thiên, quát tháo túi bụi việc tui… bán mắc. Tui rụt cổ lại. Hai má con cầm bọc hàng chọi thẳng xuống chân tôi, nguẩy người bỏ đi. Nhỏ kim chỉ đứng phắt dậy, dữ tợn. Nó kéo tay con nhóc mập ú, bắt lượm bọc hàng lên. “Thuận mua vừa bán. Đừng có ăn hiếp tụi này nghen!” Hai má con nhà kia đi rồi, tui ngồi thụp xuống sạp, lấy cái nón che mặt, nước mắt ứa ra. Nhỏ kim chỉ tỉnh như không, lại tiếp tục rao hàng lanh lảnh.


Hơn một tuần ra chợ, bị mắng mỏ vô cớ, bị mất cắp hàng, bị những người cùng bán cạnh tranh. Có khi sợ hãi, có khi lo buồn mệt mỏi, nhưng cũng có những niềm vui nho nhỏ. Chẳng hạn nụ cười của đứa bé được cài trên đầu chiếc kẹp tóc mới, ly trà đá của nhỏ kim chỉ chia cho lúc cổ họng khô khát vì rao hàng. Ra chợ, mới thấy thương má vô cùng. Để thấy bao nhiêu việc đỡ đần mình làm cho má tưởng rằng lớn lao, ra giữa cuộc đời này chỉ là nhỏ xíu.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét