lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Tháng trước, cô Mười Một từ quê lên thành phố. Kể từ khi ông bà nộimất, rồi chồng và con trai duy nhất bỏ mạng trong một trận bão khi đánhcá ngoài khơi xa, cô sống một mình nơi căn nhà suốt ngày gió từ ngoàibiển lùa vào hơi nóng Mặt Trời.Hôm lên thành phố, cô chẳng hề báo trước. Sáng tinh mơ, nghe có tiếngchuông rụt rè, xuống nhà thấy cô đứng đợi ngoài cổng, vai áo ướt. Mátôi tưởng trời vừa đổ mưa. Nhưng cô nói chẳng qua sương đêm thấm chútđỉnh. Cha tôi rầy, hỏi sao không gọi cửa, cô cười, nói xe khách tớithành phố sớm quá, thấy nhà vẫn tắt đèn ngủ im, cô ráng chờ. Cha tôi imlặng, bước vội vô nhà trong giả tảng rửa mặt. Thế mà tôi kịp thấy mắtông hoe đỏ.Quà cho đám cháu là một xấp bánh tráng mè. Canh lúc lũ cháu tản đihết, cô Mười Một gọi tôi, móc dưới túi áo ra một sợi vòng ốc màu trắng,nói khẽ: “Cho riêng con nè!” Tôi cảm ơn cô. Mấy món kiểu này, mỗi lần đibiển, tôi đều có mua làm kỷ niệm, rồi nhét vô ngăn kéo, chẳng mấy khingó ngàng.
Thế nên có bữa mở cổng cho tôi đi học về, cô nhìn cổtay tôi, hỏi: “Ngọc à, sao con chưa đeo cái vòng ốc cô cho vậy?” Tôinói lẹ: “Dạ, mai mốt rồi con đeo!” Hứa vậy, rồi tôi cũng quên mất. Mấybữa sau, sực nhớ, mở ngăn kéo tìm, thì chẳng thấy cái vòng đó đâu nữa.
Tôiquên chưa kể rằng, ngay bữa đầu tiên, trong đống hành lý của cô MườiMột, có một cái nồi nhôm ràng dây đay kỹ lưỡng. Má tôi hỏi, cô nói cũnglà quà xứ biển. Khi má mở nắp ra, thì thấy đầy ắp một nồi cá nục muối,đã hấp chín, sắp lớp lang lèn chặt. Cha tôi nói lâu lắm rồi chưa được ănmón cá nục biển. Nghe vậy, gương mặt cô Mười Một sáng bừng lên.
Tớibữa cơm, cha tôi xuýt xoa kêu cá ngon. Tôi đưa đũa gắp thử. Mặn chát.Những con cá hấp để lâu trong tủ lạnh toả mùi ngai ngái, bám vô các dĩatrái cây ướp lạnh. Tôi dẹp chúng ra ngoài. Đến bữa tối, cha hỏi cá nụcmuối. Tôi nói lỡ để mèo ăn vụng hết rồi. Cha cau mày. Tôi vùng vằng:“Mấy con cá đó ngoài chợ nhiều nhóc. Lại rẻ không hà. Cha tiếc làm gì!”.Bỗng dưng cha tôi quát to: “Con im miệng lại!” Tôi vẫn nhớ, nếu lúc đócô Mười Một không níu tay cha, chắc ông tát tôi rồi. Tôi oà khóc. Vì mấycon cá nục mà cha nỡ đánh tôi sao?Lên thành phố chưa đầy tuần, cô Mười Một đã đòi về, cha và má tôi giữ cách mấy cũng không được. Trước khi về, cô lại lần trong túi áo, đưa cho tôi cái vòng ốc mà tôi tưởng đã đánh mất. Cô nói khẽ: “Mấy con ốc này hồi xưa thằng Vích con cô lượm về đó. Bây giờ mà còn sống, em nó cũng lớn đúng y như con. Hai chị em bằng tuổi mà. Nhìn con, cô nhớ nó lắm…” Tôi cầm chặt cái vòng. Những mảnh ốc nghiến vào tay đau nhói.Thỉnh thoảng, má đi chợ, lại mua một giỏ cá nục hấp. Cha tôi nhắc chuyện thời thơ ấu, anh chị em đông đúc nên lúc nào trong nhà cũng phải có nồi cá nục muối. Lớn lên, chỉ còn cô Mười Một sống với ông bà nội, rồi cũng chỉ mình cô biết cách muối cá mà thôi. “Có những thứ cho vào miệng đâu kể dở hay ngon, rẻ hay mắc, mà là bao nhiêu chuyện đời chuyện người, Ngọc à?” – Cha tôi chùng giọng. Tôi dạ khẽ, bỗng dưng nước mắt lã chã rơi.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét