lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Cái xe đạp cọc cạch của tớ rất hay giở chứng. Một bữa đi học, đang đổ dốc cầu, cả dây sên cùng dây thắng hùa nhau phản chủ. Tớ tấp vội vào lề, húc luôn vào một xe bán trái cây dạo. Gần nửa chỗ táo trên cái xe đẩy ụp xuống đường, dập nát. Tớ ngã lăn quay. Bà bán hàng rong đòi bồi thường ầm ĩ. Tớ hoảng hốt. Đúng lúc nguy khốn, Hoá hiện ra. Cậu ta học cùng lớp, không chơi thân lắm. Sau khi trả hộ tiền bồi thường, Hoá còn kè cái xe đạp hỏng của tớ đến tận cổng trường, kịp giờ vào lớp. Khi tớ cảm ơn, cậu ta cười toe: “Mày bày đặt quá! Bạn bè lúc khó khăn giúp nhau chút xíu mà!”.
Cái xe đạp cọc cạch của tớ rất hay giở chứng. Một bữa đi học, đang đổ dốc cầu, cả dây sên cùng dây thắng hùa nhau phản chủ. Tớ tấp vội vào lề, húc luôn vào một xe bán trái cây dạo. Gần nửa chỗ táo trên cái xe đẩy ụp xuống đường, dập nát. Tớ ngã lăn quay. Bà bán hàng rong đòi bồi thường ầm ĩ. Tớ hoảng hốt. Đúng lúc nguy khốn, Hoá hiện ra. Cậu ta học cùng lớp, không chơi thân lắm. Sau khi trả hộ tiền bồi thường, Hoá còn kè cái xe đạp hỏng của tớ đến tận cổng trường, kịp giờ vào lớp. Khi tớ cảm ơn, cậu ta cười toe: “Mày bày đặt quá! Bạn bè lúc khó khăn giúp nhau chút xíu mà!”.
Tớ là lớp phó học tập. Ngoài chuyện phải cố gắng để dễ ăn nói với các bạn, tớ còn một nguyên nhân bí mật khác để chăm học - đó là Trân, cô bạn ngồi cùng dãy bàn. Trân học rất giỏi. Ngay cả các môn mà cánh con gái thường chịu lép như Toán, Lý, Trân vẫn vượt trội. Lúc tranh luận bài vở, dù tớ hăng tiết lớn tiếng, cô bạn vẫn mỉm cười, thấp giọng nhẹ nhàng. Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng giữa tớ và Trân luôn có cuộc cạnh tranh nho nhỏ.
Thầy dạy Toán rất quý mến và tin tưởng tớ. Đôi khi bận rộn, thầy nhờ tớ vào sổ điểm. Một buổi, Hoá bỗng kéo tớ vào góc khuất:
- Mày giúp tao một việc được không?
Tớ gật đầu ngay. Hoá lầm rầm:
- Điểm kiểm tra Toán một tiết của tao lần này lại dưới trung bình. Khi vào sổ, mày sửa giùm tao lên chút được không?
- úi, ai làm như thế được! Điểm số rõ ràng rồi… - Tớ giật thót.
- Thầy không biết đâu – Hoá nuốt nước miếng – Bạn bè lúc khó khăn giúp nhau chút xíu mà!
Tớ nín thinh. Bữa đụng xe dưới dốc cầu hôm đó, nếu không có Hoá, tớ đã gặp rắc rối to. Lưỡng lự một lúc, tớ tự nhủ, chỉ làm duy nhất một lần. Bài làm của Hoá chỉ được 3 điểm. Rất khó khăn, tớ ghi số 8 vào sổ. Nỗi khó chịu càng lúc càng lớn. Bài của Trân được điểm 10. Bài tớ cũng vậy. Chợt, tớ nhận ra một cách có thể làm tớ bớt áy náy: Tớ ghi cho Hoá thêm 5 điểm, thì tớ phải tự bớt đi 5 điểm của mình. Lần đầu tiên trong đời làm điều khuất tất, tớ run cầm cập.
Hoá mượn xe đạp của tớ chạy đi đâu đó. Khi cậu ta trả lại xe, tớ nhận ra sợi dây sên bị nhão đã được thay mới. Bộ phanh cả hai bánh xe cũng được đổi. Tớ gặp Hoá, nói thẳng: “Cậu đừng làm vậy nữa. Tớ chỉ sửa điểm cho cậu một lần này thôi!”. Hoá cười cười: “Cậu có chắc là vậy không?” Tớ hiểu ra tình thế khốn khổ mà mình đã mắc kẹt vào. Gần cả tháng trời, tớ sống trong dằn vặt, nơm nớp lo âu.
Tâm trạng của tớ không thoát mắt Trân. Một hôm, Trân nhẹ nhàng nói với tớ: “Có chuyện gì vậy, bạn kể cho Trân nghe đi!”. Chợt, tớ hiểu, chỉ có nói thật hết với một ai đó, tớ mới nhẹ nhõm phần nào. Nghe tớ kể xong, Trân bỗng nghiêm nghị. Cô bạn nói thẳng: “Bạn đến gặp thầy Toán, nói tất cả sự thật, nhanh lên!”.
Tớ bị thầy khiển trách nặng nề, bị hạ một bậc hạnh kiểm, không giữ chức lớp phó học tập nữa. Hoá giận điên lên khi tớ hoàn lại tiền sửa chiếc xe đạp. Vài bạn cười nhạo sau lưng tớ. Nhưng tớ biết, chuyện khó chịu rồi sẽ trôi qua. Những điều tốt đẹp vẫn còn phía trước, một khi lòng tớ thanh thản, một khi tớ có người bạn như Trân vẫn luôn sát gần bên.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét