Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Cả gia tài giá 1 đôla

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Ông Bernie Mears và bà Marie, vợ ông, không có con cái, họ dồn hết tình yêu cho nhau và chuyên tâm làm lụng. Cửa hàng tạp hoá của họ đông khách. Hai vợ chồng sống rất hạnh phúc...

... cho đến khi cuộc Đại Khủng hoảng đổ ập xuống. Chẳng ai còn có tiền thậm chí là để mua thức ăn. Thế rồi bà Marie bị đau tim và ra đi, bỏ lại ông Bernie một mình.

Ông Bernie suy sụp, không thiết tha bất kỳ điều gì nữa. Ông chỉ mở cửa khi có hứng và không thích thì lại đóng cửa. Khách hàng ngày càng thưa vắng hơn, hàng hoá ế đọng, phủ bụi vì ông Bernie cũng chẳng buồn lau dọn.

Ông ngày càng gầy đi và cũng chẳng muốn ăn uống. Ông đã mất bà Marie, và bây giờ cả cơ nghiệp cũng sắp mất. Thế thì ông còn muốn sống làm gì nữa?

Gia đình cô bé Julie gần đấy cũng đang rất khó khăn, hiếm khi được ăn đủ ba bữa mỗi ngày. Thế nhưng cô bé mới 14 tuổi ấy, đến giờ ăn vẫn đem một phần trong bữa ăn đạm bạc của gia đình mình sang cho ông, bởi cô lo lắng khi thấy ông Bernie cứ buồn khổ và gầy rộc đi như vậy. Cô nói chuyện với ông, rồi quét sàn và lau bụi cho cửa hàng. Nhờ cô bé, ông Bernie có những nụ cười hiếm hoi.

Vào mùa xuân, Julie giúp bố mẹ nhổ cỏ trong vườn để trồng rau. Điều này làm cô nảy ra một ý. Cô bảo ông Bernie biến khoảng đất rộng cạnh cửa hàng thành một khu vườn, sau đó bán rau quả trồng được trong vườn ngay tại cửa hàng với giá rẻ. Như thế thì ông Bernie vừa có thu nhập, còn những người hàng xóm thì có thể mua hàng. Thế là hai ông cháu bắt tay vào trồng ở một nửa khu vườn, còn nửa kia thì 3 tuần sau mới trồng, để luôn có rau quả tươi mới.

Đây có thể được coi là ý tưởng ban đầu của kiểu cửa hàng "Một đôla", vì chẳng có gì giá cao hơn một đôla cả. Chẳng bao lâu sau, cửa hàng trở nên nổi tiếng trong cả thị trấn, vì giá tốt nhất mà sản phẩm thì tươi nhất.

Ông Bernie và Julie đã làm việc hết sức để vượt qua được những năm đầy sóng gió và họ tạo nên một cửa hàng thành công. Julie bắt đầu có thu nhập cao hơn. Khi nền kinh tế khởi sắc trở lại, thì doanh thu của cửa hàng cũng tăng lên.

Lúc này, ông Bernie đã gần 70 tuổi. Ông chỉ kiểm tra sổ sách và thỉnh thoảng tính tiền, còn Julie làm hầu hết mọi việc khác. Họ cũng đã thuê người để trồng trọt và chăm sóc cho khu vườn.

Một buổi chiều, sau khi xem xong sổ sách, ông Bernie mỉm cười nói với Julie:
- Chúng ta ổn rồi, Julie ạ. Công sức của chúng ta đã được bù đắp. Cháu hãy đưa cho ta một đôla đi.
Julie không biết tại sao ông Bernie lại cần một đôla, nhưng cô cứ lấy ra đưa cho ông. Ông Bernie lại cười:
- Julie, bây giờ cửa hàng này là của cháu. Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, không có ai xứng đáng làm chủ nó hơn là cháu. Cháu đã giúp ta cứu cả cửa hàng, và cả chính con người ta. Ngay khi thủ tục chuyển giao cửa hàng cho cháu hoàn tất, thì ta sẽ đi du lịch, ta ao ước điều ấy lâu rồi.

Julie rất ngạc nhiên, nhưng rồi cô cảm ơn ông Bernie, và nói thêm rằng cô sẽ luôn giữ cái tên "Cửa hàng gia đình Mears" - và ông có thể quay lại bất kỳ khi nào ông muốn.

Vài ngày sau, ông Bernie đóng gói đồ đạc lên xe ôtô và lên đường giữa rất nhiều lời chúc tốt lành của những người hàng xóm. Ông vẫn thường xuyên liên lạc với Julie để kể với cô về những vùng đất tuyệt vời mà ông đã đặt chân, và những con người thú vị mà ông đã gặp.

Đó là chuyện cổ tích có thật về một cô bé nghèo khổ tên là Julie. Lòng tốt, ý tưởng, hăng say lao động luôn giúp chúng ta viết nên những câu chuyện cổ tích có hậu cho chính mình...

Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Lời mời giáng sinh

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Đêm Giáng sinh luôn là đêm được mong đợi nhất ở thị trấn nhỏ Cornwall. Đó là vì năm nào, mọi người cũng tổ chức một đêm hội Giáng sinh và một màn hoạt cảnh của trẻ em khắp thị trấn về câu chuyện nguồn gốc Giáng sinh. Đối với bọn trẻ thì đây là một màn trình diễn lớn và đứa nhóc nào cũng muốn có một vai.
Chính vì thế nên với Harold là cả một vấn đề. Harold nhất định cũng muốn góp mặt, nhưng nó là một cậu bé rất đơn giản, hay nói thật hơn, Harold chậm chạp và hơi kém phát triển trí tuệ.

Những người dựng hoạt cảnh rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan - họ biết Harold sẽ rất buồn nếu không được phân vai, vì đây là năm đầu tiên cậu bé đủ tuổi tham gia; nhưng họ cũng sợ rằng Harold sẽ làm tan nát khoảnh khắc tuyệt diệu nhất trong năm của cả thị trấn. Cuối cùng, vì Harold năn nỉ ghê quá, họ quyết định cho Harold đóng vai người chủ quán trọ. Vai này sẽ chỉ có một hành động mở cửa và một câu thoại: "Xin lỗi, chúng tôi hết chỗ rồi". Mọi người đều cho rằng một câu đó sẽ chẳng làm ảnh hưởng gì đến hoạt cảnh Giáng sinh cả.

Quảng trường lớn của thành phố đông nghẹt người vào đêm Giáng sinh. Sân khấu rất hoành tráng, có vẽ và dựng nhiều hình ảnh, bao gồm cả cánh cửa nhà trọ của Harold.

Trước giờ diễn, phía sau sân khấu, chú đạo diễn lo lắng lại gần Harold: "Nào Harold, bây giờ cháu phải nhớ nhé! Khi bạn John lại gần và nói: "Anh có còn phòng nghỉ qua đêm nay không ạ?", thì cháu sẽ nói...? Cháu sẽ nói gì nào?".

Hơi ngập ngừng, rồi Harold cũng đáp: "Cháu sẽ nói: "Xin lỗi, chúng tôi hết chỗ rồi". Chú đạo diễn gật đầu nhẹ nhõm.

Hoạt cảnh diễn ra như mong đợi, với những cô bé mặc váy thiên thần múa hát và được mọi người nhiệt liệt hưởng ứng. Cuối cùng, đến vai của bé John cùng một bạn nữ. Họ gõ cửa "nhà trọ". Phía sau sân khấu, chú đạo diễn vội vã nhắc Harold mở cửa. Và xảy ra một chuyện không ai nghĩ tới: cánh cửa bị kẹt! Tất cả mọi người im lặng chờ đợi. Harold ra sức đẩy cánh cửa. Cuối cùng, dùng hết sức mình, Harold cũng đẩy được cánh cửa ra, và bé John hỏi:- Anh có còn phòng nghỉ qua đêm nay không ạ?Harold sững người lại. Từ phía sau sân khấu lại vọng lên tiếng nhắc khá to của chú đạo diễn: "Xin lỗi, chúng tôi hết chỗ rồi".Harold lắp bắp: "Xin lỗi... chúng tôi hết chỗ rồi".Và thêm một tiếng nhắc nữa, Harold lại lấy hết sức đóng cửa lại.

Chú đạo diễn thở phào nhẹ nhõm. Thế là hết vai diễn của Harold và không ai còn phải căng như dây đàn mà hồi hộp nữa.

Nhưng ngay lúc mọi chuyện tưởng chừng như đã "an bài" thì chợt "cánh cửa nhà trọ" rung lên thêm một lần nữa, rồi... mở bật ra! Harold quay lại sân khấu! Và rồi, trong một khoảnh khắc mà chưa ai kịp biết chuyện gì xảy ra nhưng chắc chắn sẽ không thể quên được, Harold chạy vụt theo bé John, kêu to hết sức có thể: "Đợi đã! Đợi đã! Các bạn có thể nghỉ trong phòng của tớ!".Dường như Harold bé nhỏ hiểu ý nghĩa thật sự của Giáng sinh. Làm sao bạn lại không giúp đỡ một người khác khi bạn có thể? Harold đã không chỉ mở cánh cửa để giúp đỡ. Ai có thể trách được Harold khi cậu đã suýt quên lời thoại, nhưng lại luôn nhớ mở cửa trái tim của mình.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Thắp mình để xuân sang

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Đâu chỉ lộc nõn đầu cành thắp lên ngọn lửa xanh. Em đã thấy lửa đỏ thắp lên trên bàn thờ tiên tổ từ hôm đưa ông Công ông Táo về trời. Rồi đèn nến sẽ nồng đượm suốt những ngày trước và sau Nguyên đán. Thảng hoặc, que hương lại cháy đỏ trên tay khách phương xa về quê ăn Tết, thăm nhà.
Ừ nhỉ, mùa xuân về với lửa ấm. Em thấy lửa đỏ trong màu xôi gấc, em thấy lửa xanh trong tấm bánh chưng rền, trong lát mứt gừng cay bỏng lưỡi. Em thấy pháo hoa tung những quầng lửa reo vui giao thừa, em thấy lửa đốt đì đẹt tràng pháo tép trong tranh Đông Hồ. Em thấy lửa trong những chiếc đèn ú đứng xếp hàng trang nghiêm trước cổng chùa Từ Đàm hay trong sân Đại nội. Trong sợi rơm có lửa, trong hòn cuội có lửa, trong bùn có lửa. Lửa có cả trong con cừu con dê, hạt lạc hạt vừng... Và lửa Mặt Trời làm nên mùa xuân. Cây cối đâm chồi, lòng người nở hoa. Trẻ em thường lớn nhanh hơn trong mùa xuân. Còn người lớn thì hạnh phúc với xuân tình, xuân sắc, xuân xanh...Loài người chỉ thành người khi có lửa, bầy đàn thành gia đình chỉ khi có bếp lửa. Có lửa, con người sánh ngang với thần thánh. Thần Zơt chỉ muốn loài người ngu muội, thấp hèn nên không cho lửa. Khi Prômêtê đánh cắp lửa của Thần Zơt mang cho loài người thì lập tức chàng bị Thần Zơt xiềng xích, đọa đày trên dãy núi Côcaz. Tôi xin cúi mình tạ ơn những Prômêtê trẻ tuổi của đất nước Việt Nam này. Từ hòn than, ủ lửa những nùi rơm con cúi, cháy suốt nhiều đêm trường để một ngày cháy lên thành hỏa mai đốt nhà dạy đạo, đốt bọn xâm lược, tà ma, nứt lòng đôi mắt mù và rực cháy trang thơ Đồ Chiểu.
Hòn đá có thể cho lửa, cành cây có thể cho lửa. Nhưng chỉ có con người mới biết nuôi lửa và truyền lửa. Lửa xuất hiện khi có tương tác, ít ra là 2 vật tạo lửa. Lửa là kết quả của số nhiều. Cô bé bán diêm là số đơn. Cô đã chết vì thiếu lửa, để rồi từ đó loài người đã cảnh giác thắp nến suốt mùa Giáng sinh.Nước Việt hình chữ “S”, hiện thân của số nhiều, lẽ nào thiếu lửa?Không có lửa, con rồng chẳng phải là rồng, chỉ là con giun con rắn.Không có lửa, làm gì có “nồng” nàn, “nhiệt” tâm! Làm gì có “sốt” sắng, “nhiệt” tình! Làm gì còn “nhiệt” huyết, “cháy” bỏng! Sẽ đâu rồi “lửa” yêu thương? Việc mẹ việc cha, việc nhà việc nước, làm gì với đôi vai lạnh lẽo, ơ hờ?Không có lửa, em lấy gì “hun” đúc ý chí, “nấu” sử sôi kinh? Em không thể “w00t!” cũng chẳng “hot”, sống đời thực vật vô tri như lưng cây, mắt lá, đầu cành, thân cỏ...Cho nên: Biết ủ lửa để giữ phẩm cách - người, nhân cách - Việt.Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội. Thế nhưng: Nếu không có lửa, sao thành mùa xuân? Vậy thì: Hãy thắp mình cho đất nước sang xuân.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Bài học môi trường của bé

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Mẹ ơi, cái cây to này từ đâu mà có? - Bé hỏi mẹ khi nhặt hoa lim dướigốc đại thụ để chơi bán hàng. Mẹ cười không nói gì. Tết năm đó mẹ đưabé về quê, không quên xin của bà ngoại nắm thóc giống. Mẹ ngâm nước ấm,rồi ba ngày Tết năm ấy bé tròn mắt ngắm những chiếc cốc mọc xanh cây mạ,chưng trên bàn tiếp khách, đẹp kỳ diệu không một cây cảnh nào bằng, bởibé được tận mắt nhìn thấy một sự sống được ươm mầm.
1Mẹ ơi, cái cây to này từ đâu mà có? - Bé hỏi mẹ khi nhặt hoa lim dướigốc đại thụ để chơi bán hàng. Mẹ cười không nói gì. Tết năm đó mẹ đưabé về quê, không quên xin của bà ngoại nắm thóc giống. Mẹ ngâm nước ấm,rồi ba ngày Tết năm ấy bé tròn mắt ngắm những chiếc cốc mọc xanh cây mạ,chưng trên bàn tiếp khách, đẹp kỳ diệu không một cây cảnh nào bằng, bởibé được tận mắt nhìn thấy một sự sống được ươm mầm.
Mồng một Tết mẹđưa bé đi lễ chùa. Mẹ ra dấu cho bé nhìn y phục của nhà sư rồi nói: Màuáo của sư là màu của đồng lúa chín vàng. Những cây mạ như của con đượcgieo sẽ cho đồng lúa chín vàng. Bàn tay con người, những cơn mưa dông,những ngày nắng hạ sẽ tưới tẩm cho cánh đồng lúa chín vàng.Bé chưa hiểu nhưng vẫn cảm được sự tiếp diễn thiêng liêng của sự sống quanh bé.

2

Từđó bé biết yêu thương không chỉ người mà vật. Bé không nhìn thấy phậncây cỏ là vô tri, bé thấy đó là mầm sống cựa quậy. Và bé biết yêu thươngvà tôn trọng sự sống. Ngay cả khi ngồi học bài bé cũng áp tai xuống mặtbàn để nghe những thớ gỗ cơ hồ như đang thở. 3

Dùcó được giáo dục hay không thì con người vẫn không nguôi quên nguồn cộithiên nhiên trong tiềm thức sâu xa lưu truyền từ tổ tiên mình. Có cậubé trong trại tạm cư ở Hồng Kông, giữa bốn bề lều bạt và dựng trên bãiđổ nhựa đường bạt ngàn không đào đâu ra tí đất. Cậu lấy những miếng cáctông bẻ nhỏ cho vào cốc rồi tưới nước giữ ẩm. Cậu nhặt nhạnh những hạtthóc hạt đỗ lẫn trong gạo ăn, rồi thả vào đấy để ươm cây, cho đỡ nhớthiên nhiên mà hàng năm rồi cậu chưa được nhìn thấy. Con người trèo từtrên cây xuống. Con người từ tự nhiên mà đi ra. Dấu ấn của tự nhiên dàyđặt. Bé em bụ bẫm mẹ nói như hạt mít.
Mắt em to tròn ướt mẹ gọi mắtnai. Rồi mắt đen hột nhãn. Rồi đôi mày lá liễu. Rồi thắt đáy lưng ong.Rồi gương mặt trái xoan, ngón tay búp măng. Ngay cả khi em chắp tay cầunguyện cũng là chắp tay hình búp sen. Mọi dấu tích hình hài của em,trong em đều có tự nhiên hiển hiện.

4

Thế cho nên một mai bị tách rời tự nhiên thì con người thật buồn, thật chống chếnh. Người Nhật đang mở những lễ hội đom đóm, để bảo tồn, để nhớ về cái thời nông nghiệp, và còn đom đóm. Chúng ta rồi cũng sẽ nhớ về cái thời còn có thể bắt cá ở ao làng. Đô thị hoá khiến không còn ao làng, và môi trường nhiều chất thải thời công nghiệp hoá, mưa a xít, tràn dầu loang,... sẽ khiến cho những con tôm con cá ở ao làng chỉ còn là hoài niệm xa xôi. Thiên nhiên với con người gắn bó với nhau như dấu cộng dấu trừ, như cây hoa và chậu cảnh, như kèn với trống, như áo với quần, như bảy chú lùn phải có nàng Bạch Tuyết, như chú cuội phải có cây đa.\

5

Và, như hai mặt của một tờ giấy. Bởi đâu chỉ buồn và chống chếnh, con người còn không thể sống nổi nếu không có cây cỏ, không có vật quang hợp để cấp nguồn dưỡng khí cho con người.
Mà nguy thay, sự phát triển kinh tế đôi khi phải trả giá bằng môi trường, như việc muốn mở cửa kho báu thì phải để lại trái tim cho quỷ dữ vậy. Lẽ nào em sẽ chọn con đường "đôi khi" như thế để làm buồn cho mai sau? Vẫn luôn có nhiều cách khác, để mang về châu báu mà không để lại trái tim. Em sẽ tìm thấy trong trí tuệ nhân loại, trong từng trang sách em đang học và sẽ học.
6

Tối nay, bé đi ngủ. Trên giường bé đầy gấu, đầy lợn, đầy ngan, đầy búp bê các loại. Vâng, sẽ có một thế giới tự nhiên thật sự cho bé, không chỉ trong ước mong níu giữ trong từng giấc ngủ.
Phải vậy không?
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Lòng biết ơn

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Sau kỳ thi tốt nghiệp, trong cuộc họp chia tay ở một lớp 12 trường chuyên, thầy hiệu phó bước vào, nhắn nhủ những lời cuối cùng với đám học trò yêu quý. Thầy bỗng hỏi: “Các em đã đi cảm ơn hết chưa?”. Lớp học ngơ ngác. Thầy hiệu phó trầm giọng: “Tôi muốn các em trước khi rời khỏi trường, hãy đến cảm ơn những người đã giúp đỡ các em học hành và lớn lên từ ngôi trường này. Từ các chị lao công đến chú giữ xe, từcô thủ thư đến bác bảo vệ… Tất cả. Họ đã âm thầm đứng bên cạnh các em nhiều năm qua!”. Thầy ra khỏi, một bạn nào đó nói to từ cuối lớp: “Tụi mìnhsẽ tới gặp các cô các bác ấy như thế nào? Nói gì để bày tỏ lòng biết ơn nhỉ?”. Câu hỏi đơn giản nhưng không có lời đáp. Cuối giờ, mọi người giải tán. Không ai làm như lời thầy dặn, có phải họ không biết cách nói lời giản đơn?

Sau kỳ thi tốt nghiệp, trong cuộc họp chia tay ở một lớp 12 trường chuyên, thầy hiệu phó bước vào, nhắn nhủ những lời cuối cùng với đám học trò yêu quý. Thầy bỗng hỏi: “Các em đã đi cảm ơn hết chưa?”. Lớp học ngơ ngác. Thầy hiệu phó trầm giọng: “Tôi muốn các em trước khi rời khỏi trường, hãy đến cảm ơn những người đã giúp đỡ các em học hành và lớn lên từ ngôi trường này. Từ các chị lao công đến chú giữ xe, từ cô thủ thư đến bác bảo vệ… Tất cả. Họ đã âm thầm đứng bên cạnh các em nhiều năm qua!”. Thầy ra khỏi, một bạn nào đó nói to từ cuối lớp: “Tụi mình sẽ tới gặp các cô các bác ấy như thế nào? Nói gì để bày tỏ lòng biết ơn nhỉ?”. Câu hỏi đơn giản nhưng không có lời đáp. Cuối giờ, mọi người giải tán. Không ai làm như lời thầy dặn, có phải họ không biết cách nói lời giản đơn?

Đầu đợt hè vừa rồi, N - một bạn học sinh trường Bùi Thị Xuân - “nghỉ chơi” nhỏ bạn thân nhất. Gia đình bạn của N mở một cửa hàng bán hoa và quà lưu niệm. N hăng hái giúp đỡ bạn dọn dẹp, trang trí và tham gia tiếp tân trong buổi lễ khai trương. Mọi việc hoàn tất, nhỏ bạn đưa cho N một phong bì đựng 200 ngàn đồng và phiếu mua đồ được giảm giá ngay tại cửa hàng. Món quà thay cho lời cảm ơn. N từ chối không nhận. Nổ ra cuộc tranh cãi nho nhỏ. Sau đó là giận dỗi. Khi kể cho tôi nghe chuyện này, N rơm rớm: “Giá như bạn ấy đừng nói gì, đừng làm gì, em còn thấy dễ chịu hơn. Em giúp bạn vì tự nhiên, bạn bè với nhau mà. Nhưng cái phong bì và cách cảm ơn em chưa quen được, đã làm hư hết mọi thứ…” Nhìn đôi mắt buồn thiu của N, tôi tự hỏi cô bé 16 tuổi ấy quá nhạy cảm. Hay là tại lòng biết ơn giờ đây được bày tỏ quá thẳng thắn và cụ thể? Cụ thể đến mức đã trở thành “thói quen” được chấp nhận trong quan hệ sống hôm nay?

Một người bạn thời trung học của tôi có bố hy sinh ở chiến trường Quảng Trị. Mỗi năm, đến ngày Thương binh liệt sĩ 27-7 hay các dịp lễ tết, bạn lại được nhận quà từ ủy ban nhân dân quận. Thiếu cha, mẹ thì có gia đình khác, bạn tôi sống với người bác, vừa làm vừa học. Lớn hơn bạn bè vài tuổi, nhưng sức học của bạn tôi không khá lắm. Đầu năm lớp 12, thầy chủ nhiệm, dạy toán, khuyên bạn đến lớp học thêm ở nhà thầy. Thầy không thu học phí. Chẳng bao giờ thầy nói lý do. Nhưng chúng tôi tự hiểu, thầy thương bạn mồ côi, con liệt sĩ. Hơn hết thảy những bài thơ lời nhạc, hành động của thầy chủ nhiệm khắc vào suy nghĩ của đám học trò chúng tôi ấn tượng về tình thương, về lòng biết ơn với quá khứ, thật giản dị. Và bạn tôi, người đón nhận nó, chưa bao giờ phải thấy tủi thân.

Cuộc sống tốc độ của ngày hôm nay khiến nhiều hành vi cư xử của giới trẻ thay đổi, khác biệt rất nhiều so với các thế hệ trước. Lời cảm ơn xã giao, dấu hiệu đầu tiên của con người văn minh lịch sự, được nói nhiều hơn. Nhưng lòng biết ơn chân thành và bền lâu ngày một ít đi. Sự đền đáp dần dần được hiểu như một sự “có qua có lại”, bằng vài việc cụ thể, bằng quà cáp. Sau đó không còn vướng bận dây dưa. Nhiều người vội tiếc rẻ ngày xưa tình nghĩa. Thực ra, lời than thở ấy chỉ đúng với một số người trẻ, không phải tất cả.

Các bạn trẻ hôm nay còn có cách bộc lộ khác.
Tôi chưa kể về đoạn kết có hậu trong buổi họp chia tay của lớp 12 chuyên đã nhắc ở trên. Các thành viên của lớp khi ấy chưa làm như lời thầy dặn. Bởi các bạn đã thống nhất cùng về lại trường sau kỳ thi, vào ngày khai giảng. Các bạn sẽ nỗ lực hết mình thi đậu đại học. Đến khi ấy, lời cảm ơn thầy cô, và lời cảm ơn những cô chú phục vụ ở ngôi trường thân yêu này chắc chắn sẽ được nói ra tự nhiên hơn, hàm chứa nhiều ý nghĩa lớn hơn.
Cùng xây đắp cho mục tiêu tương lai, đó cũng chính là nơi hội tụ hai tiếng cảm ơn chân thành nhất của thế hệ chúng mình, phải không bạn?
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Không sợ hãi những vết sẹo

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
1. Có những cáisẹo rất đẹp. Chúng ta không nói bằng tình cảm, mà nói bằng lý tính hẳnhoi. Đây, cái sẹo ngày em lẫm chẫm, ngã bên bậc thềm. Đó là sẹo lớn.Đây, vết sẹo ngày em tập đi xe đạp. Đó là sẹo khônVết sẹo, nếu nhìn vào cái đã từng, thì nó là kết quả của một vết thương. Nhưng nhìn vào cái sẽ có, thì đó là một sự khởi đầu cho phát triển, một sự khởi đầu dũng cảm, nó không còn là sẹo mà là một chỉ dấu đẹp của tương lai. Cái vết sẹo ở bụng mẹ, nó là kết quả của ca mổ sinh nở. Nhưng nó lạilà ấn tích của phút giây con chào đời. Nó có vẻ đẹp của tự cắt mình đểtạo sinh. Một vẻ đẹp thống thiết đáng nghiêng mình ngưỡng mộ. Và may mắnthay, trong mỗi chúng ta đều có ít nhất một vết sẹo đẹp như vậy: Cáirốn. Nó rất đẹp, đâu chỉ vì nó chứa đựng ký ức ruột của ta đã từng nốitừ lòng mẹ. Nó đẹp, vì nó là ấn chứng của sự cắt mình tạo sinh.



2. Và như vậy, hãy nói rằng vết sẹo của tôi không phải là vết sẹo, nó làcánh cửa để tôi đi tới. Vết cắt bao quy đầu của tôi đâu phải là sẹo! Đólà ấn chứng tự cắt mình để lớn lên. Những vết tiêm chủng trên vai tôiđâu phải là sẹo! Chúng là dấu hiệu an toàn cho thể chất tương lai củatôi đó. Cũng như những con đường ở trong rừng sâu. Cũng như những conđường mòn qua trảng cỏ. Chúng đâu phải là sẹo của mặt đất, dù chúngkhông gì khác chính là vết thương do bước chân con người tạo tác? Màchúng là vẻ đẹp, vẻ đẹp đó có tên gọi là con đường!

3. Và như vậy, chúng mình đâu có sợ hãi nhưng vết sẹo. Một người không có nhiều sẹo chỉ là một người chưa rời vú mẹ. Một ông già không có sẹo thì cũng chỉ là một đứa trẻ con lâu năm mà thôi. Từ đó, hãy chủ động tạo ra những vết sẹo, sẹo là huy chương của sự trải nghiệm. Hãy biết tự cắt mình để lớn lên. Vì vết thương thể chất còn có thể đếm được, vết thương lòng đếm sao cho thấu, nếu sợ hãi vết sẹo sẽ lớn khôn sao đây? Giả dụ bạn 18 tuổi. Bị tù đày, bị gia đình sỉ nhục, bị kiệt cùng niềm tin. Con đường lý tưởng bị đứt đoạn. Chưa hết! Lại còn bị người ta yêu hiểu lầm là kẻ phản bội. Chỉ còn muốn chết. Anh chàng Ruồi Trâu Arthur lúc 18 tuổi đã chỉ muốn chết. Vẫn chưa hết! Đây mới là điều tệ hại nhất anh vừa nhận ra: Anh bị đức cha – linh hồn của mình, thần quyền và thần tượng của mình lừa dối, anh thất vọng vì niềm tin lớn lao bị đổ vỡ. Nhưng chính giây phút ấyanh đã tỉnh ngộ, nhận ra rằng thần không có, tượng cũng chỉ là đất, cho một búa là tan. Phút giây anh đập bỏ thần tượng uy nghiêm, anh đã ngủ một giấc an lành trên con tàu mạo hiểm đến vùng tương lai. Ruồi Trâu 18 tuổi là như thế, nhân vật của tuổi trẻ mọi thời đại là như thế. Anh đã chủ động cắt mình, dù đau nhưng thanh thản: “Nhưng thôi, thế là được rồi! Từ nay anh sẽ lớn khôn hơn”. (Trích Ruồi Trâu, Ethel Lilian Voynich).
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Tung một viên sỏi xuống nước

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Hồi còn đi học, chúng tôi rất yêu quý cô giáo Mary, những điều cô đã dậy cho chúng tôi nhiều hơn cả kiến thức, đó là cách cho và nhận, cách yêu thương cuộc sống, tôn trọng mọi người.

Cô hay nói với chúng tôi: "Cô tung những viên sỏi, là các em, còn các em hãy tạo ra những vòng tròn nước". Nhưng có một điều có lẽ cô chưa kịp nghĩ ra: chính cô đang giúp chúng tôi thành những người "tung viên sỏi".

Một bạn học của tôi hồi ấy, cách đây mấy năm, có một bài viết trên mạng về những đứa con của mình, đứa lớn nhất mới 6 tuổi, đã quyết định cắt tóc và gửi tới tổ chức Những lọn tóc yêu thương, để làm những bộ tóc giả cho các bệnh nhân, nhất là trẻ em nghèo, bị rụng tóc vì bệnh tật. Hai cô bé đã đồng ý cắt 20cm tóc (mức tối thiểu để gửi cho "Những lọn tóc yêu thương") dù biết rằng sau đó tóc của mình sẽ... không khác gì con trai.

Khi đọc được câu chuyện này, tôi đã gửi tiếp nó tới Jean, một người bạn thân khác của tôi, cũng
bị rụng tóc vì bệnh. Đọc nó, Jean vui lên rất nhiều, cậu ấy tiếp tục gửi câu chuyện đi. Và cứ thế, câu chuyện đó trở thành một trong những đường link được gửi trên mạng nhiều nhất lúc đó. Đó là một viên sỏi với những vòng tròn nước lan rất rộng

Trong khi đó, cô bạn thân hồi đi học lại liên hệ với tôi về một chiến dịch viết thư có tên "Biến một lời thầm thì thành tiếng vang". Đó là chương trình viết thư cho chính phủ, đề nghị cung cấp ngân sách nhiều hơn cho các quỹ nghiên cứu và điều trị bệnh tật. Chúng tôi đã làm việc cật lực để “biến một lời thì thầm thành tiếng vang”, và chiến dịch viết thư này đã thu hút được hàng ngàn người tham gia, với bảy tờ báo lớn cùng lên tiếng... và thực sự đã có những ảnh hưởng nhất định đến những quyết sách của chính phủ. Một viên sỏi nữa, và nhiều vòng tròn nước nữa!

Rồi gần đây, một người bạn khác của tôi, kể rằng cô em họ của bạn ấy mới 13 tuổi cũng đã quyết định cắt mái tóc dài gần 50cm của mình để tặng cho "Những lọn tóc yêu thương". Đây vừa là một vòng tròn nước tuyệt vời, lại vừa là một "viên sỏi".

Hẳn cô giáo của chúng tôi sẽ rất tự hào khi biết tất cả chúng tôi đều từng được là học trò của cô. Và sau nhiều năm không còn học cô nữa, vẫn đang tiếp tục tung những "viên sỏi", dù không thể biết rằng những vòng tròn nước có thể chạm đến ai, hoặc đi bao xa, nên luôn cố gắng làm cho mỗi viên sỏi mà mình tung mang thật nhiều ý nghĩa!

Cảm ơn cả những người bạn, cảm ơn cả những cô bé, cậu bé, những người lớn đã cùng cắt tóc, cùng viết thư, cùng lên tiếng, bởi nếu không có họ, chúng ta sẽ không có một câu chuyện được nối dài, khi chính họ lại tung thêm những viên sỏi vào hồ nước cuộc sống...



Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Bí mật của chị Ba La

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Công việc của ba má ở cơ quan ngày càng bề bộn. Mới lên lớp 7 nhưng tui đi học ngập đầu. Thằng Bun lên bốn, chưa thể tự chăm sóc bản thân. Việc nội trợ trong nhà nhiều khi dồn cục. Thế nên má tôi mừng thiệt mừng khi đón được chị Ba La, người cùng quê.

Ngay khi chào hỏi mọi người, tiếng cười vui vẻ rổn rẻng của chị Ba khiến cả nhà náo động. Má lo chị ngồi xe đò suốt ngày chắc đói bụng, đi nấu cơm. Chị Ba chạy theo xuống bếp, giành phần nấu. Chị ăn nhiều, rất ngon miệng, vừa ăn vừa kể chuyện dưới quê, nghe thiệt hấp dẫn. Bữa cơm có chị Ba xôm tụ hẳn.

Má tui chỉ cần chỉ dẫn chút xíu, chị Ba đã biết rõ cách sử dụng máy giặt, tủ lạnh, đồ bếp. Được má tui khen, chị Ba La cười hắc hắc: “Con coi TV, biết hết các loại đồ dùng hiện đại. Chỉ mỗi tội không có để xài mà thôi!”.

Một tuần có chị Ba La, nhà tui sạch sẽ tinh tươm. Điều duy nhất má tui chưa ưng lắm là chị Ba nấu ăn còn vụng. Má mua cho chị Ba quyển sách dạy nấu ăn. Má tin tưởng chị Ba sáng ý, chỉ cần đọc qua vài lần là biết nấu ăn đúng điệu. Tuy vậy, cả tháng trôi qua, bữa cơm nhà tui vẫn dở như cũ. Quyển sách không có ai đụng tay tới.

Ba tui nhắc chị Ba lên công an phường đăng ký tạm trú. Chị Ba La lo âu lắm, kêu tui đi cùng. Chú công an khu vực hỏi tên họ, chị Ba khai tên Trần Bích La. “Tên lạ quá hè!” – Chú công an nhận xét. Chị Ba cười tươi tắn, khoe luôn: “Trong nhà, tui là con thứ, dưới quê gọi là con Ba. Ba tui tính đặt tên là Lít. ổng khoái trong nhà lúc nào cũng có ba lít rượu đế. Má tui không chịu. Vậy là đổi lại. Bích La tức là ba lít đó mà…” Mấy chú công an cười rần. Khi chú công an yêu cầu ký tên vô góc tờ đơn. Chị Ba cầm viết lóng ngóng, vạch một đường giun bò lên mặt giấy!

Một bữa, má tui đi trực sớm, viết giấy trên bàn dặn dò các món để chị Ba đi chợ. Lúc tui xách cặp đi học, chị Ba lật đật chạy theo. Mặt chị rất khổ sở, chìa tờ giấy: “Đọc giùm chị đi Quyên. Thím dặn gì vậy?” Tui nhìn chị ngơ ngác. Chị Ba La buồn rầu: “Quyên à, chị không biết chữ đâu!”. Tui lặng người đi, hệt như nghe sét đánh ngang tai.

Biết được bí mật khủng khiếp của chị Ba La, tui suy nghĩ rất nhiều. Lẽ nào điều giản dị nhất, ai cũng biết, chị Ba lại không biết. Bằng cách nào mà chị Ba có thể sống khi không biết đọc, biết viết… Cuối cùng, tui kiếm quyển sách học chữ cái của thằng Bun, bắt chị Ba học. Lúc đầu, chị Ba giãy nảy. Nhưng tui dọa, nếu chị Ba không siêng học tập, tui sẽ méc ba má.

Mỗi ngày, vừa phụ chị Ba lặt rau, nấu cơm, tui bày cho chị học 5 chữ cái. Chị Ba rất sáng ý, chỉ sau một tháng, đã biết ghép vần. Qua tháng thứ ba, chị đọc được chữ in to trên báo. Học hành lụn vụn cũng mệt, nhưng mệt hơn hết là làm sao giấu kín, không để ai biết được bí mật tội nghiệp của chị Ba La.

Tới giờ, chị Ba đã đọc thông, viết được chính xác cái tên ngộ nghĩnh của mình. Bí mật cũ, hai chị em giữ riêng với nhau. Có lần chị Ba khoe về quê mấy bữa, đi hát karaoke, ai cũng lé mắt. Mặc dù chẳng có gì lớn lao, nhưng tui vui sướng lắm. Sung sướng vì đã làm được điều có ích cho người chị mà tui rất mến thương.

Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Tớ 15 tuổi, mẹ có em bé…

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Tớ tức điên vì bị ra rìa

Chứ sao, mọi người dồn hết tình cảm mà 15 năm nay dành cho một mình tớ sang cho Bin. Cảnh chậu, thau, xô, tã làm tớ phát hãi, cứ hơi tí lại bị léo nhéo “Xíu ơi, “trăm hai” hộ mẹ!” (ý là pha hộ 120ml sữa ý mà).Thằng nhóc thì cứ khóc la í ối cả ngày làm tớ học cả buổi vẫn chả nhớ gì sất.


Tớ tức điên vì bị ra rìa
Chứ sao, mọi người dồn hết tình cảm mà 15 năm nay dành cho một mình tớ sang cho Bin. Cảnh chậu, thau, xô, tã làm tớ phát hãi, cứ hơi tí lại bị léo nhéo “Xíu ơi, “trăm hai” hộ mẹ!” (ý là pha hộ 120ml sữa ý mà). Thằng nhóc thì cứ khóc la í ối cả ngày làm tớ học cả buổi vẫn chả nhớ gì sất.

Trước kia, sáng dậy là mẹ chuẩn bị sẵn bữa sáng cho tớ. Còn bây giờ, tớ phải dậy sớm để bố… chở đi ăn sáng. Vừa loắng thoắng vài gắp phở đã thấy bố... xỉa răng: “Xíu ăn lẹ bố chở đi học. Xong bố còn vòng về trông em cho mẹ… ăn sáng”.
Vậy nên bảo tớ bế thằng Bin thì “đừng có mơ”. Chả phải tớ lo bế không được, làm rớt oạch thằng cháu đích tôn của cả họ xuống đất, cũng chả phải tớ lo bị nó cho hưởng một quả “dấm đài” (“chai” rồi mà), vấn đề là tớ… hổng ưa nó tẹo nào. Nó làm tớ bị quăng ra rìa chứ ai!

Nhưng rồi...

Một hôm bố đi trực đêm, nhà chỉ có ba mẹ con. Vốn sợ ma nên tớ mới phải chui vào cái phòng toàn xô với tã đấy để ngủ. Hơơ… Hắt xì! Cú nhảy mũi của tớ bỗng làm Bin bật cười khanh khách. Tớ chẹp miệng “Cười gì? Rõ dở hơi!”.
Cả đêm ấy nó quấy, mẹ dỗ mãi chả được. Tớ cũng chẳng ngủ nghê gì được. Bực mình lắm! Trông mẹ đầu tóc phờ phạc, lo à ơi “vật lộn” với thằng nhóc. Tớ bò sang giường với mẹ, giả bộ hắt xì một cái. Thấy bà chị “khìn khìn”, cu Bin đang tu tu, rồi bỗng nín khe. Tớ lại cố tình nhảy mũi liền mấy phát nữa, thằng cu bật cười, quên cả khóc. Mẹ vui lắm, hôn vào má tớ một cái. Tự dưng thấy vui vui!

Hôm sau, mẹ đem khoe “chiến công” này với bố. Ai ngờ, bố đi lăng-xê tớ khắp nơi. Mọi người đến thăm ai cũng khen rối rít, làm tớ thấy… oai hẳn.

Chị yêu em lắm!
Tớ vẫn khăng khăng với mọi người rằng tớ ghét Bin, mặc dù thật tình là tớ cũng… thương thương nó. Tớ cũng muốn được phùng mồm, trợn mắt đùa với nó, được sờ cái má tròn như quả táo của nó. Kiểu tớ nó thế! Tại sao thì cũng chẳng hiểu.
Sinh nhật, tớ nghĩ “Năm nay mẹ chẳng nhớ sinh nhật của mình đâu”. Nhưng khi đi học về thì trên bàn là cái bánh kem to đùng. Một bữa cơm toàn những món tớ thích nhất mẹ tự tay nấu nướng. Trong hộp quà sinh nhật của tớ có hai quyển nhật kí. Một quyển mới toe mẹ tặng tớ, một quyển là nhật kí của mẹ. Mẹ viết nó từ khi Bin còn ở trong bụng với những nỗi vui mừng xen lẫn lo lắng. Mẹ viết về bé Bin tương lai, về bố, nhưng nhiều nhất là... về tớ! Đọc nhật ký của mẹ, tớ hiểu mẹ thương và lo cho tớ chừng nào, mẹ buồn vì đã để tớ thiếu thốn tình cảm khi mẹ sinh em bé.

“Chụt”. A! Bin vừa hôn tớ một cái này. Cái môi của nó bé xíu xiu, ươn ướt vừa đặt lên má tớ, thơm mùi sữa! Chị yêu Bin lắm!
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Vinh quang của học vấn và trí tuệ

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Khi bạn Lê Hùng Việt Bảo, Nguyễn Khánh ánh Hoàng học giỏi, được Thủ tướng Phan Văn Khải tiếp tại Văn phòng Chính phủ, được ngồi cạnh Thủ tướng, được bắt tay Thủ tướng. Bạn bè đều thấy đó là một vinh dự. Vinh dự này thuộc về công lao học tập của các bạn. Và cho đến khi Thủ tướng Phan Văn Khải lần đầu công du đến đất nước cách ta nửa vòng Trái Đất, đến thăm Microsoft và tỏ lòng mong muốn Bill Gates giúp đỡ Việt Nam(*) thì ta mới thực sự thấy chưa bao giờ vinh quang của trí tuệ và học vấn chiếu sáng ở một tầm cao đỉnh điểm như vậy.
Dĩ nhiên, ai cũng biết Bill Gates là một bậc kỳ tài trong thiên hạ. “Mỗi một thời đại đều có một con người thực sự tài năng. Thời đại công nghệ thông tin- không ai ngoài Bill Gates”(**). Nhưng, làm gì và làm cách nào để một cậu sinh viên dở dang chương trình đại học, 30 năm trước khởi sự công ty trong một cái gara, để rồi 30 năm sau anh ta đã tạo ra một đế chế hùng mạnh và lịch sử thế giới lập tức ghi nhận tên tuổi của một ông vua? Làm gì và làm cách nào mà một cậu sinh viên yếu ớt gầy gò đã tạo ra những thành công khiến “khắp thế giới đều tôn trọng và khâm phục”, đã “đóng góp rất tích cực vào sự tăng trưởng trong kinh tế và các vấn đề xã hội của nước Mỹ và tác động rất lớn tới toàn thế giới” theo đánh giá của Thủ tướng Việt Nam? Làm gì và làm cách nào để có một tài năng, phong cách và lý tưởng nhân đạo độc đáo, một cá nhân mà có đủ trí năng để làm thay đổi một quốc gia như mong muốn của Thủ tướng: “Có thể nói người Việt Nam có một tư duy trừu tượng rất là tốt. Chỉ có thiếu một điều nếu ông giúp đỡ thì chúng tôi sẽ thành công”?

Trong một lần đến thăm tập đoàn công nghiệp sản xuất điều hoà nhiệt độ Viễn Đại ở Hồ Nam. Trên khán đài lớn treo cờ Việt Nam và cờ của công ty Viễn Đại (BROAD) với chữ b còng trên mặt đất. Có người ngạc nhiên sao không thấy cờ của nước Trung Quốc. Nhưng đa số đều hiểu vị trí và sức mạnh của công ty thời toàn cầu hoá mà doanh số của họ có khi còn hơn tổng thu nhập quốc dân của nhiều nước nghèo cộng lại. Quyền lực to lớn giờ đây nằm trong tay của những tập đoàn kinh tế toàn hành tinh và những xí nghiệp toàn cầu mà sức nặng trong công việc thế giới của họ đôi khi có vẻ còn quan trọng hơn công việc của các chính phủ và quốc gia. Lá cờ 4 màu của đế chế Microsoft đã cắm ở mọi kinh độ, vĩ độ và chưa có dấu hiệu dừng lại.

Vậy thì bài học nào, và ước mơ nào cho những người trẻ tuổi đang ngồi trên ghế nhà trường? Trước hết là phải vinh danh học vấn và trí tuệ. Điều này không có gì lạ. Chủ tịch Hồ Chí Minh năm 1945 đã xưng “anh” và gọi “em” đối với các bạn học sinh một cách trìu mến và trọng thị. Vinh danh học vấn và trí tuệ, Người đã khẳng định, non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có vẻ vang sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu. Đã có lúc chúng ta tưởng “một phần lớn” là nhờ ở bàn tay, trái tim chứ không phải là khối óc, là học tập: “bàn tay ta làm nên tất cả”…Làm gì để vinh danh học vấn và trí tuệ với một hệ thống giáo dục còn nhiều khiếm khuyết ở một quốc gia còn nghèo nàn và lạc hậu? Trong một đội bóng chưa phát triển, lẽ nào dập tắt trong bạn khát vọng trở thành một cầu thủ tài năng?
Nhân chuyến thăm Hoa Kỳ của Thủ tướng Phan Văn Khải
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Ngôi sao bể bơi

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Má tớ là nhân viên bán vé ở hồ bơi. Bận công chuyện trong khu thể thao, má giao cho tớ mấy xấp vé, dặn kỹ cách thu tiền. Nghỉ hè, con nít tới hồ bơi tấp nập, tớ xé vé mỏi tay. Hết ca trực, tớ cũng nhào xuống nước cùng Long, thằng bạn ốm yếu gầy kheo khư. Hai thằng ì ọp luyện thả nổi, tập lặn, rồi quơ quào tay chân bơi ếch. Mơ ước lớn nhất của Long là bơi thành thạo một kiểu nào đó, đơn giản thôi cũng được. Dù có má làm ở đây, nhưng tớ bơi cũng chẳng khá hơn là mấy. Nhưng dù sao, Long cũng rất thần tượng tớ, nhất là môn lặn, cho đến khi con nhỏ đó thình lình xuất hiện.

Má tớ là nhân viên bán vé ở hồ bơi. Bận công chuyện trong khu thể thao, má giao cho tớ mấy xấp vé, dặn kỹ cách thu tiền. Nghỉ hè, con nít tới hồ bơi tấp nập, tớ xé vé mỏi tay. Hết ca trực, tớ cũng nhào xuống nước cùng Long, thằng bạn ốm yếu gầy kheo khư. Hai thằng ì ọp luyện thả nổi, tập lặn, rồi quơ quào tay chân bơi ếch. Mơ ước lớn nhất của Long là bơi thành thạo một kiểu nào đó, đơn giản thôi cũng được. Dù có má làm ở đây, nhưng tớ bơi cũng chẳng khá hơn là mấy. Nhưng dù sao, Long cũng rất thần tượng tớ, nhất là môn lặn, cho đến khi con nhỏ đó thình lình xuất hiện.

Lúc nó thò đầu qua ô lấy vé, tớ giật mình. Tóc nó cắt ngắn, cháy khét. Bao quanh mắt, khoảng da trắng hơn mấy chỗ khác khiến nó trông giống hệt một… con quái vật biển. Thú thiệt, chưa bao giờ tớ thấy một con nhỏ nào xấu xí đến thế. Vai ngang phè, chân bước chữ bát, da nó đen quánh như miếng bánh gai. Nó đứng trên mí hồ làm những động tác khởi động rất bài bản. Thỉnh thoảng, nó co giò nhảy phốc lên, miệng la lớn một tiếng. Tuy nhiên, tới khi nó xuống nước, thì mọi người mới thật sự há hốc miệng. Nó quạt tay rẽ nước băng băng, tốc độ kinh hồn. Khi nó nghiêng người bơi sải hay bung người bơi bướm, những tay bơi cự phách nhất trong hồ đều dạt sang một bên, ngó nó xé nước bằng ánh mắt đầy thán phục. Hừm, con gái mà cũng bày đặt làm trò phách lối! - Tớ nghĩ hậm hực.

Với “quyền lực” của người bán vé, tớ tìm cách không cho nhỏ người lạ bơi như cá kình chen vô cạnh tranh. Cứ thấy nó thò đầu qua ô bán vé là tớ dõng dạc: “Hết chỗ rồi!” Chưng hửng, con nhỏ lủi thủi ra về. Một hôm, đúng lúc thằng Long ngoắc tay, ra hiệu cho tớ dắt vô khỏi cần vé, mái tóc vàng cháy nắng đột ngột hiện ra, nó ngoác miệng hét lên: “Vậy mà bạn nói là hết chỗ!” Chú soát vé nhìn tớ dò hỏi. Hoảng quá, tớ lí nhí: “Nó là bạn của tụi cháu!” Đối thủ của bọn tớ cũng được hưởng “đặc quyền” không tốn vé. Chẳng biết ơn thì thôi, nó còn ngó tớ bằng đôi mắt tràn đầy cáu kỉnh, môi cong lên. Máu nóng nổi lên, tớ sấn lại: “Bạn nói gì đó?”. Nhỏ da đen tỉnh bơ: “Có nói gì đâu!”. Suýt nữa là choảng nhau. Thằng Long nhào vô, tài lanh lập mưu: “Nè, có ngon dám thi tài với tụi này không?” Nhỏ da đen cảnh giác: “Thi cái gì?” Long đắc thắng: “Thi lặn!” Đối thủ đồng ý ngay.

Tim tớ đập thình thịch. Tớ lặn chừng hai phút là hết xí quách. Nhưng lỡ rồi. Ra chỗ hồ sâu nhất, cả hai ôm gối, từ từ chìm xuống. Long đứng trên bờ, làm trọng tài, đếm dõng dạc. Hi hí mắt, tớ thấy cái áo màu xanh chuối vẫn ngồi im, chẳng có vẻ gì là hết hơi. Tớ ráng lì thêm, cho tới lúc xây xẩm đầu óc, không biết gì nữa.
Sau vụ tớ suýt chết, bỗng dưng thằng Long bắt đầu quấn quýt nhỏ da đen tợn. Tớ trách nó. Long ngạc nhiên: “Mày có biết ai cứu mày cái bữa thi lặn không?” “Thì mấy anh cứu hộ chứ ai?” Long trề môi: “Dẹp mày đi. Nhỏ Thái da đen đó!” Chưa hết, thằng Long còn diễn tả nhỏ da đen đã… hà hơi thổi ngạt cho tớ như thế nào. Trong khi tớ còn chết điếng, thằng bạn chốt lại: “Nhỏ Thái là vận động viên bơi lội đó. Giỏi dữ lắm. Thôi, từ nay tụi mình đừng coi thường tụi con gái nữa, hén!”
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Dép gai

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Hè năm nay, ba má gửi tui lên thành phố học lớp mười, để điều kiện học tập tốt hơn. Suốt quãng đường mấy trăm cây số, má chỉ dặn dò chuyện phải cư xử thế nào cho phải ở nhà người ta. Nghe má nói hoài nói hủy, chút hào hứng ít ỏi được mở mắt trên thành phố trong tôi tan biến không còn tăm tích.

Hè năm nay, ba má gửi tui lên thành phố học lớp mười, để điều kiện học tập tốt hơn. Suốt quãng đường mấy trăm cây số, má chỉ dặn dò chuyện phải cư xử thế nào cho phải ở nhà người ta. Nghe má nói hoài nói hủy, chút hào hứng ít ỏi được mở mắt trên thành phố trong tôi tan biến không còn tăm tích.

Nhà cậu Ba là một căn hộ chung cư bốn phòng rộng rãi, đồ đạc còn mới cáu. Cậu Ba dẫn tui tới một căn phòng, cười bảo: “Chỗ này hơi nhỏ, nhưng yên tĩnh, dành cho thư sinh học tập là nhất, ha?”. Má mừng lắm, luôn miệng nói: “Còn gì bằng!”. Tui chỉ biết buồn hiu. Chiều, má về quê luôn, không dặn dò gì thêm.

Ngoài cậu Ba vui vẻ xởi lởi, trong nhà còn có mợ Ba, tính tình trầm lắng nghiêm nghị, và nhỏ Bê sắp lên lớp một. Sáng, mới 7 giờ, nhà đã vắng hoe. Cậu mợ Ba đi làm. Nhỏ Bê đi học thêm để thi vào lớp một. Cậu Ba giao chìa khóa nhà cho tui, dặn đến giờ đổ rác, đặt nồi cơm điện cho bữa trưa. Đi chơi đâu thì nhớ khóa cửa cẩn thận.
Nói vậy thôi, tui chẳng muốn đi đâu. Đọc báo rồi coi bài vở hoài cũng ngán, tui kiếm việc làm cho đỡ bứt rứt. Cái bếp của mợ Ba hơi bừa bộn. Xắn tay áo, tui ra tay dọn dẹp. Mấy cái chảo đen thui của mợ, tui chà rửa một chặp rồi cũng sáng bóng. Mất cả ngày, cái bếp mới gọn gàng tinh tươm.

Chiều, mợ Ba về, tròn mắt. Tui đang ngấm ngầm tự hào, bỗng nghe tiếng mợ than trời, ngó sững mấy cái chảo sáng loáng thành quả của tui, mặt mũi méo xẹo. Cậu Ba khẽ kéo tui ra xa, tui tình thiệt: “Chảo lâu ngày đóng cháy đen, con chà cho trắng!” Cậu lắc đầu quầy quậy: “Chảo đó mợ xài kỹ lắm. Cái lớp đen đen là lớp chống dính đó!”. Tui chưng hửng. Bữa cơm, tui lí nhí xin lỗi. Mợ chỉ nói: “Không biết không sao!”, rồi im im. Tui càng day dứt.

Được cậu mợ Ba chỉ dẫn, sau vài lần làm hỏng hóc, tui bắt đầu điều khiển máy hút bụi, máy giặt, máy lạnh, lò vi ba ngon lành. Tuy nhiên, dù sáng loáng hiện đại tới đâu, trong nhà nhìn riết đồ đạc máy móc cũng chán. Một bữa, lượm được mấy hộp sơn còn dư bỏ ở ngoài hành lang, tui quyết định sơn lại cái bàn học nhỏ xíu của nhỏ Bê màu sắc lợt lạt. Tui sơn mặt bàn ca-rô, bốn chân vẽ bông hoa.
Nhìn thấy “tác phẩm” của tui, mặt cậu mợ Ba tái xanh. Tui chợt hiểu mình đã lại làm một điều sai lầm. Thế nhưng, nhỏ Bê reo lên, nhảy tưng tưng mừng rỡ. Nó bắt tui kể tên mấy bông hoa tui vẽ. Bông hoa đó dưới quê mới có. Nhìn lên, mợ Ba mỉm cười. Từ đó, tui vừa chơi, vừa dạy chữ cho Bê. Con nhỏ khoái chuyện nhà tui lắm. Ở thành phố, nó có biết nhà quê là gì đâu.

Tui quen nếp sống trong ngôi nhà thành phố rồi, chỉ còn mỗi chuyện không ưa đi dép. Vài lần, trong nhà tắm trơn trượt, vì đi chân không, hơi sơ ý tí chút là tui té đánh oách. Một hôm, ngủ dậy trễ, tui thấy dưới giường có một đôi dép mới, trông rất lạ. Đế dép có những cái gai bằng nhựa dẻo. Cạnh bữa sáng cậu mợ để phần trong lồng bàn, có tờ giấy nhỏ: “Mợ đi chợ thấy đôi dép này hay hay, mua cho con. Đi nó, chắc con không bị té nữa đâu…” Tui lặng đi. Má tui vẫn bảo người ta sống với nhau bằng cái tình. Mà cái tình thì lộ ra ở những việc rất nhỏ. Bỗng dưng, tui thấy thật ấm áp khi nghĩ về thời gian trọ học sắp tới./.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Hạt mồ hôi

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Nhà nghèo quá, nhìn má tất bật nấu cơm tháng cho mấy anh chị sinh viên ởtrọ, tui chỉ nghĩ tới chuyện làm sao sớm kiếm ra tiền phụ má. Học hànhlẹt đẹt, lại chán học, cuối năm lớp sáu, tui bị thi lại ba môn, coi nhưcầm chắc phần ở lại lớp. Tui cầm quyển sổ liên lạc đưa cho má, thông báoluôn: “Sang năm, má khoẻ rồi, khỏi cần lo tiền trường cho con!”. Nghetui giải thích, má hỏi như đứt hết hơi: “Nghỉ học rồi con tính làm gì?”Tui đáp ngay: “Thiếu gì chuyện để làm, má khỏi có sợ!”



Nghỉ hè, tui qua lò bánh mì trên ngã tư, xin lấy vài chục bánhđi bán. ở các cổng trường học, bánh mì nóng bao giờ cũng là món đắt hàngnhất. Bà chủ lò bánh mì đồng ý giao bánh, chiều về mới tính tiền. Nămchục bánh xếp trong cái cần xé cột sau xe đạp. Tui phóng xe, chạy nhưbay đến một cổng trường tiểu học. Nghỉ hè, chẳng có đứa con nít nào.Chạy khắp các con đường, hẻm hóc từng biết, tui đánh bạo cất tiếng rao.Thế nhưng suốt buổi sáng, cái cần xé chỉ vơi đi có hai cái bánh. Những ổbánh mì ban sáng giòn tan giờ đây mềm ỉu. Khi tui quay trở về lò bánhmì, bà chủ lò dài giọng: “Dẹp luôn nghe, nhóc!!”


Thấy mặtthằng con trai rầu rĩ, má tui không nói gì. Nằm suy nghĩ mất hai hôm,tui bỗng sực nghĩ ra. Nghề sửa xe đạp xem chừng ngon ăn nhất. Đúng đợtđó, ông Tám sửa xe đầu xóm giải nghệ. Nghe tui năn nỉ, má gom tiền, chotui mua lại cái thùng sắt đựng đủ thứ con tán, ốc vít, cờ-lê, mỏ-lết.


Tuira ngồi ngay góc ngã tư. Mấy bữa đầu, cũng có vài người khách tấp vào,nhưng dần dần thưa thớt hẳn. Tui phát hiện ra cách “tiệm” của tui mộtquãng phố ngắn, có một hiệu sửa xe bề thế mới mở. Các buổi trưa về nhà,mặt tui đã lọ lem dầu nhớt, lại còn buồn hiu.


Phơi nắngnhiều, tui phát sốt nóng. Má vừa lụi cụi với cái bếp nấu cơm tháng, khóithan mù mịt, mồ hôi chảy ướt áo, vừa chăm sóc tui. Tối khuya, ấp khănlạnh lên trán tui, má khẽ khàng: “Không học thì không nên cơm cháo gìđâu. Hay là kiếm chỗ học nghề”.

Qua kinh nghiệm thương đau từ lần bán bánh mì và sửa xe, tui thấy làm… nghệ sĩ là sướng nhất, lại khỏi cần dãi nắng dầm mưa. Nghe tui trình bày “nguyện vọng”, má sững sờ. Hôm sau, đi chợ về, má nói tui thay bộ đồ bảnh nhất, má dắt qua nhà bác Năm nghệ sĩ cải lương nổi tiếng có mở lớp dạy ca cổ.


Nắng chang chang, thế mà cái sân nhỏ nhà ông Năm người ta tụ tập đông đen. Chỉ có mười tờ đơn xin học được phát ra. Mọi người chen chúc, giành giật. Tui đứng ngoài, đợi má lấn từng chút tới gần cái bàn phát đơn. Dưới ánh nắng chói chang, đột nhiên tui nhận ra trên cổ má, không hiểu sao, có dính mẩu lá rau cải xanh. Và một hạt mồ hôi rớt từ chân tóc, đọng ngay giữa lá rau. Đó là một giây phút rất ngắn, thế nhưng đủ để tui nhận ra nỗi vất vả, tất bật của một đời người dồn tụ trong hạt mồ hôi ấy. Tui chạy len vào đám đông, nắm tay má, đòi về.


Tui đã học như điên để thi lại vào cái mùa hè đó, và được lên lớp bảy. Cho đến bây giờ, sắp lên lớp 12 rồi, mỗi khi cảm thấy chán ngán học hành khó khăn, tui lại như được xốc dậy. Đó là vì tui nhớ hạt mồ hôi đã chảy trong ngày hè năm đó, vì má không bao giờ muốn tui đứt lìa chuyện học hành.

Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Bông mai

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Hồi tui học lớp năm, một hôm vừa lãnh lương, má tui ra chợ mua ngaymột con gà mái mới rớt hột. Trong chén anh em tui tới bữa đã có thêmmiếng trứng chiên, cái hột gà luộc bẻ đôi dầm nước mắm. Rồi một đợt kia,sau khi sang vườn bên cạnh gặp gỡ chú gà trống, con gà mái nhà tui đẻtrứng, rồi nằm ấp. Những quả trứng tròn tách vỏ, nở ra một đàn gà lítnhít như những nắm bông gòn.
Khi đàn gà lớn lên, tui đặt tên cho từng con: Con Hạt Đỗ, con LáKhoai, con Trái Mít, con Thóc… Trong bầy, tui để ý nhất con Bông Mai,một con gà bị tật, một bên cánh của nó luôn sà xuống, cái mỏ bị trẹo vàmột cái chân nhảy thậm thọt.Mỗi khi bầy gà chạy đua tới nắm thóc rải hay rổ cơm nguội, Bông Mailuôn tuột lại phía sau. Diều của nó chẳng bao giờ được căng. Lớn thêmmột chút nữa, nếu Bông Mai xớ rớ tới gần đám gà to khoẻ, tức khắc bị mổtúi bụi. Có một lần, bị rượt rát qua, bằng tất cả hơi sức yếu ớt, nó vỗcánh, lảo đảo bay rúc ngay vào chân tui. Thế là từ đó, tui quyết định ratay chăm sóc Bông Mai.Tự tay tui đi đào đất kiếm giun, để dành cơm nguội đút cho riêng nó.Sau hai tháng, nó đã lớn kịp bầy gà anh chị. Không lanh lẹ, con Bông Maiđược bù cái tính hiền lành chăm chỉ. Đám rau cải trong vườn hay bị phátan hoang bởi bầy gà tham ăn, nhưng không bao giờ có Bông Mai trong đó.Nó chỉ dám mổ mổ đám cỏ dại loe hoe hay mấy lá rau úa quăng ra từ cửabếp mà thôi.Thế nhưng má lại chẳng ưa Bông Mai tí nào. Thấy chiếc cánh xệ rảo quacửa bếp là má lại múc gáo nước tạt mạnh, xuỵt đuổi con gà. Tui binh:“Nó hiền lắm, có phá phách gì đâu!”. Má tui cau mày: “Hiền thì ai chẳnghiền được. Có giỏi thì ra đua chen với người ta. Rúc vào mấy chỗ yên ổnthì cũng chẳng đáng gì…” Tui lặng đi ngạc nhiên. Đó là lần đầu tiên, tuihọc ra một thực tế thẳng thừng và cay đắng của cuộc đời.Nhỏ Nhi em tui được đi thi học sinh giỏi văn cấp tỉnh. Nó học ngày học đêm. Học dữ quá, ngay sau kỳ thi, nó đổ bịnh, phải nằm viện mấy ngày mới được về, da xanh rớt. Đúng bữa đó, có tin vui nhỏ Nhi giành giải nhất. Xóm tui chấn động. Ai cũng nói phải làm bữa tiệc nhỏ. Má tui gật gù: “ừ, phải làm thịt gà chớ. Phần ăn mừng, phần bồi dưỡng cho con nhỏ!”. Tui giật mình, gặp riêng má nhắc chừng: “Má ơi, má đừng làm gì con Bông Mai nha!” Má cú nhẹ đầu tui: “Nuôi gà không làm thịt chứ để làm kiểng hả?”. Tui ôm con Bông Mai trước ngực, mếu máo khóc ròng. Cái mỏ vẹo của con gà nhỏ quẹt quẹt hoài vào ngón tay tui.Trưa chủ nhật, đi học về, nhà tui có khách. Linh cảm mách bảo, tui chạy ra sau vườn. Cái lồng nhốt riêng Bông Mai trống trơn. Mâm cơm có mấy đĩa thịt gà vàng tươm. Má gọi rát, tui vẫn trốn sau gốc mít, nức nở. Có tiếng chân nhè nhẹ. Giọng nhỏ Nhi nhẹ nhàng: “Anh Hai vô ăn cơm đi!” Tui gào lên: “Ăn thịt con Bông Mai hả? Còn lâu!” Bỗng, tiếng cục cục rù rù quen thuộc. Tui ngoảnh lại. Nhi đặt vào tay tui con gà: “Nó có bị làm thịt đâu. Em giấu nó đó!” Nghẹt thở vì mừng, tui hỏi khẽ: “Sao mày làm vậy?” “Ăn tiệc mừng mà anh Hai buồn thì em chẳng thích đâu. Với lại con Bông Mai hiền lành, mình bảo vệ nó là phải, đúng không anh Hai?”
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Thương lắm những cánh cò

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Cái cò đi đón cơn mưa/ Tối tăm mù mịt ai đưa cò về/ Cò về thăm quán cùng quê/ Thăm cha thăm mẹ, cò về thăm em… Giai điệu vui vẻ và tiếng hát trong trẻo của em thiếu nhi cũng không thể làm cho câu ca dao Việt bớt u hoài. Cò ơi cho tôi hỏi chút đi! Trong buổi chập choạng của thời trung đại thăm thẳm hàng nghìn năm kia, người ta quen sống yên ổn giữa luỹ tre làng. Chắc cò phải có bổn phận gì ghê gớm lắm mới thân gái dặm trường đi đón cơn mưa, mặc cho tối tăm mù mịt, mặc cho không ai đưa cò về, mặc cho nỗi nhớ quê nhà, mặc cho nỗi nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ em trong lòng cò?

Cái cò đi đón cơn mưa/ Tối tăm mù mịt ai đưa cò về/ Cò về thăm quán cùng quê/ Thăm cha thăm mẹ, cò về thăm em… Giai điệu vui vẻ và tiếng hát trong trẻo của em thiếu nhi cũng không thể làm cho câu ca dao Việt bớt u hoài. Cò ơi cho tôi hỏi chút đi! Trong buổi chập choạng của thời trung đại thăm thẳm hàng nghìn năm kia, người ta quen sống yên ổn giữa luỹ tre làng. Chắc cò phải có bổn phận gì ghê gớm lắm mới thân gái dặm trường đi đón cơn mưa, mặc cho tối tăm mù mịt, mặc cho không ai đưa cò về, mặc cho nỗi nhớ quê nhà, mặc cho nỗi nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ em trong lòng cò?

Khi thân phận người phụ nữ bị coi nhẹ thì câu ca dao nặng trĩu những cánh cò. Trong lòng mỗi người con tử tế đều luôn có mẹ. Trong lòng những người đàn ông biết nghĩ đều ấp ủ và biết ơn những thân cò. Đó có thể là thân cò- người bạn đời của nhà thơ Lưu Quang Vũ - có đôi vai ấm dịu dàng, có bàn tay đáng tin cậy, bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày, và đặc biệt có "đôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa". Đó có thể là thân vạc- người em gái, hay người tình của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn "mưa có còn buồn trong mắt em?" Những thân cò thân vạc Việt Nam luôn có đôi mắt buồn truyền kiếp, vì mưa. Mưa đặc sản của xứ sở nhiệt đới hay là mưa bão của kiếp người phụ nữ mang số phận của công cụ, số phận của đồ chơi dành cho đàn ông mà trong mỗi người đàn ông này vốn có một ông quan, một ông boss ngự trị? "Một cung gió thảm mưa sầu/ Bốn dây nhỏ máu năm đầu ngón tay"…

Cái cò đi đón cơn mưa. Mưa móc của hạnh phúc mong đợi, hay cơn mưa mỗi chiều làm nổi lên những giun những dế để cái cò kiếm sống? Người mẹ trẻ gửi con 3 tháng tuổi về ngoại để đi lao động ở Nhật có phải đi đón cơn mưa? Những cô gái tuổi 30 để lại tình yêu đi lấy bằng tiến sỹ ở Đại học nước người có phải đi đón cơn mưa? Những cô bé chưa dậy thì đi du học ở những quê hương lạnh lẽo mênh mông tuyết trắng có là đi đón cơn mưa. Cả những cái cò nghèo ở miệt vườn bỏ lại quê nhà, bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ em đi lấy chồng già, lấy chồng tàn phế ở Đài Loan có là đi đón cơn mưa?

“Quanh năm buôn bán ở mom sông/ Nuôi đủ năm con với một chồng/ Lặn lội thân cò khi quãng vắng/ Eo sèo mặt nước buổi đò đông”. Đến bà Tú, vợ một nhà thơ lớn, vẫn còn mang kiếp thân cò thân vạc. Những con cò kiếm sống ở ven sông. Giờ đây, trong xã hội hiện đại, những con sông đã được đem vào nhà, "con sông chảy luôn qua vòi nước có thể với tay là đến". Thế mà những thân cò thân vạc thì vẫn chưa thôi lặn lội. Những thân cò vẫn ở bến xe bến phà, những thân cò gánh bánh đa bánh đúc dại dột băng qua dải phân cách phố đông xe cộ ầm ào. Những thân cò ngơ ngác gánh cam, cam rơi tơi tả ở chỗ không được họp chợ. Những thân cò áo bạc khờ khạo đạp xe lạc luộc vào đường ngược chiều. Những thân cò bối rối trước những dòng sông không quen biết, hoang mang trước những bến bờ xa lạ. Ngày nào xứ sở mình còn nghèo khổ, ngày đó vẫn còn thương lắm những cánh cò. Trong một đất nước nghèo, người phụ nữ khổ nhất, trong một ngôi nhà nghèo, người phụ nữ nghèo nhất, bởi vì họ là người đi chợ mua rau, bởi vì họ "mang gánh nặng chi tiêu của cả gia đình".

Con cò bay lả bay la. Bay từ cổng phủ bay ra cánh đồng. Bay từ quá khứ bay ra hiện tại, bay lạc sang cả cánh đồng người. Những cánh cò chấp chới bay qua một nghìn năm phong kiến, bay qua một nghìn năm nô lệ, bay suốt thời chiến tranh, bay vào thời hậu chiến. Cho nên, vẫn còn những thân cò thân vạc khổ, nghèo. Vẫn còn những phận cò chấp chới suốt bốn nghìn năm chưa có lối ra…Em có thương lắm những cánh cò?
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Hoạ sĩ nhí

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Hồi xưa, tui là họa sĩ nhí nổi tiếng nhất khu phố. Năm nào, tui cũng có tên trong các giải thưởng vẽ tranh lớn nhỏ dành cho thiếu nhi. Ba má tự hào về tui hết biết. Tranh vẽ của tui đóng khung trang trọng, treo lớp lang ngoài phòng khách. Nghỉ hè lớp tám, tui ra phường sinh hoạt hè, xung phong làm trưởng nhóm hội họa. Tụi trong nhóm vẽ rất tệ. Mỗi khi đi vẽ dã ngoại, cả bọn chỉ bôi màu qua quýt trên mặt giấy rồi bỏ đi chơi các trò khác. Điều này khiến tui bực bội, nhưng trong bụng cũng thoáng đắc chí. Vậy đó, đâu có ai đủ khả năng để say mê sáng tác như tui.
Đến giữa hè, có nhỏ Thư mới chuyển về khu phố cũng xin vào nhóm hội họa. Tui hất cằm: “Bạn đã vẽ tranh bao giờ chưa?”. Nhỏ rụt rè gật đầu. Tui cười thầm. Đứa nào biết tô màu nguệch ngoạc, vạch vài gương mặt mặt méo mó đều tự nhận là biết vẽ tranh. Đúng lúc, chị phụ trách chạy tới, thông báo quận sắp có cuộc thi vẽ Mùa hè của em. Tui nói luôn với Thư: “Đăng ký tham gia nhé!” Nhỏ bạn mới gật đầu tức khắc: “Đi chứ!”. “ồ, đi mà xem vẽ tranh thật sự khó xơi như thế nào…” - Tui khoái trá tự nhủ.

Đó là cuộc thi vẽ tranh bằng phấn trên đường phố. Cả một khúc đường rộng được ngăn lại, chia ô vuông. Mỗi họa sĩ nhí nhận một nắm phấn màu và tha hồ vẽ trong ô của mình. Nghĩ một lúc, tui quyết định vẽ một khung cảnh đầy ắp những bạn nhỏ đang say sưa chơi thể thao. Tui vẽ rất chăm chú, lựa chọn màu sắc thật kỹ càng. Khi tiếng loa thông báo hết giờ, nắm phấn trong tay tui đã hết, biến thành những khoảng màu sắc rực rỡ trải rộng trên mặt đường. Các tác phẩm khác cũng tươi vui sinh động chẳng ai kém ai. Nhỏ bạn tuốt góc xa vẫy tui lại để khoe tác phẩm. Rất lạ, tranh nhỏ Thư rất ít màu. Chỉ tô màu vài chỗ, nó chừa hẳn hơn nửa mặt ô vuông mặt đường xám để tạo hình mặt nước, trên đó nó vẽ các con thuyền giấy, cá tôm, và những đứa bé đang tung tăng bơi lội. Một bức tranh thật lạ. Khi ban giám khảo đọc trên loa bức tranh “Dòng kênh xanh” của Thư được giải nhất, cảm giác bàng hoàng trong tui đột ngột chuyển sang hụt hẫng. Tui bỏ về trước.

Tui cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường, nhưng trong lòng rất dè chừng nhỏ Thư. Nhỏ bạn vẫn thiệt vui, luôn tự xem nó và tui là hai “đồng nghiệp”. Nó cứ luôn miệng: “Có cuộc thi nào mới, tụi mình cùng tham gia nữa nha…” Tui gật đầu. Chắc chắn, tui phải tham dự kỳ thi thành phố tháng sau. Nhưng, có nên rủ nhỏ Thư không?

Càng gần hạn chót ghi danh, tui càng bứt rứt. Nhỏ bạn chẳng ngờ vực gì cả. Có sách tranh lạ hay có bút chì, sáp màu mới, nó đều chạy sang khoe, rủ tui dùng chung. Một hôm, tò mò xem tranh vẽ và các giấy khen của tui đóng khung treo đầy tường, nó bỗng nói: “Thư thích đi thi. Có giải thưởng hay không Thư đều thấy vui. Được thử sức và được vẽ là khoái rồi, Giang ha!”. Tui nín lặng. Sáng sớm hôm sau, tui vội vã đạp xe lên Nhà Thiếu nhi, đăng ký tên Thư tham dự cuộc thi vừa kịp trước giờ khóa sổ.Có bao nhiêu cuộc tranh đua mỗi người phải trải qua trong đời? Không phải lần nào chúng ta cũng có thể chiến thắng. Nhưng mỗi lần bước ra từ cuộc tranh đua, tôi đều cảm thấy mình trưởng thành hơn, và tự thưởng cho mình một nụ cười khi nghĩ đến nhỏ Thư.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Sống nghĩa là chiến đấu

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Cao 1 mét 83, nặng 60 kg, nữ hoàng quần vợt Maria Sharapova có dáng dấp một con linh dương. Nhưng siêu mẫu linh dương này lại có tiếng thét của một khủng long bạo chúa mỗi khi vụt bóng. Các số liệu báo chí ghi nhận được rằng, tiếng thét của Sharapova khi "đoa" bóng lên tới 86 decibel, "hơn tiếng ồn của một chiếc môtô phân khối cực lớn phóng hết tốc độ và ngang với một đoàn xe lửa chạy dầu diesel, có thể nghe thấy từ xa 30 mét". Nó giống như tiếng thét "kia!" của võ sĩ karaté mỗi khi tập trung ra đòn. Nó thể hiện quyết tâm và ý chí của cô bạn 17 tuổi này trên trận địa tennis: "Bản chất tôi là chiến đấu, tôi luôn muốn thi đấu, giành từng điểm, với tất cả các đối thủ…

Cao 1 mét 83, nặng 60 kg, nữ hoàng quần vợt Maria Sharapova có dáng dấp một con linh dương. Nhưng siêu mẫu linh dương này lại có tiếng thét của một khủng long bạo chúa mỗi khi vụt bóng. Các số liệu báo chí ghi nhận được rằng, tiếng thét của Sharapova khi "đoa" bóng lên tới 86 decibel, "hơn tiếng ồn của một chiếc môtô phân khối cực lớn phóng hết tốc độ và ngang với một đoàn xe lửa chạy dầu diesel, có thể nghe thấy từ xa 30 mét". Nó giống như tiếng thét "kia!" của võ sĩ karaté mỗi khi tập trung ra đòn. Nó thể hiện quyết tâm và ý chí của cô bạn 17 tuổi này trên trận địa tennis: "Bản chất tôi là chiến đấu, tôi luôn muốn thi đấu, giành từng điểm, với tất cả các đối thủ…Tôi chỉ muốn thắng."
Trong trận tứ kết của giải úc mở rộng vừa rồi, Sharapova đã thắng Kuznetsova (19 tuổi). Hãy nghe Kuznetsova nói: "Tôi đã không làm gì để giành chiến thắng trong trận đấu này. Tôi không xứng đáng chiến thắng vì tôi đã không chiến đấu. Tới set thứ hai và thứ ba, tôi chỉ đánh cho có". Hoá ra, người mang "vũ khí" là người chưa chắc đã "chiến đấu", như sự thú nhận của Kuznetsova. Cũng như em vậy, nếu hàng ngày em mang "ruộng đất" (sách vở) và "cày" (bút) vào lớp, vậy mà nếu em không chịu cày thì sự biếng lười đó thật là uổng cơm mẹ áo cha. Và chiến đấu cũng phải bền bỉ, liên tục mới mang lại chiến thắng, không thể buông vũ khí ở "set 2, set 3". Cũng như em, sự học là con thuyền ngược nước, không thể buông thả quyết tâm để cho học kỳ 2 tụt dốc, chỉ "học cho có" được!

Chiến đấu thật là quan trọng. Xét đến cùng, khó có chuyện "bất chiến tự nhiên thành". Tinh thần chiến đấu không chỉ thể hiện trong chiến trận, trong thể thao. Mà trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta luôn sống trong những cuộc chiến đấu thầm lặng. Những cuộc chiến đấu không có hào quang nhưng không hề ít vinh quang. Tôi có thể nhìn thấy tinh thần chiến đấu trong người tàn tật đi bán vé số. Tôi có thể nhìn thấy chiến đấu khi em đang ngồi bên ánh đèn khuya học bài. Tôi nhìn thấy chiến đấu trong tiếng rao một giờ sáng đêm đông để cố bán cho được vài chiếc bánh khúc cuối cùng. Tôi có thể nhìn thấy chiến đấu trong em nhỏ 3 tuổi ngủ gật trên xe máy của mẹ khi sáng sớm em đến nhà trẻ để mẹ vào ca. Tôi nhìn thấy chiến đấu ở bạn trẻ mà một buổi thì chăn trâu cắt cỏ, một buổi đến lớp. Tôi có thể nhìn thấy chiến đấu ở người con gái bán mình để nuôi dưỡng tình thương và đạo lý. Tôi cũng nhìn thấy chiến đấu ở những chàng trai quyết không bán linh hồn để nuôi thể xác. Chiến đấu làm cho cuộc đời cao quý, và để người ta tiến đến được sự cao quý. "Hạnh phúc là đấu tranh" (Các Mác)

Đúng như vậy, Sharapova chiến thắng đâu chỉ vì bạn chiến đấu tốt trên sân. Người bạn Nga này đã rời xa mẹ từ lúc còn nhỏ để theo cha học chơi bóng ở nước Mỹ xa xôi. Bạn có chiến đấu với nỗi nhớ mẹ từ quê nhà vạn dặm không, khi mà sau mỗi trận đấu, việc đầu tiên cô làm là gọi điện cho mẹ? Cô có chiến đấu với những khó khăn, đơn độc nơi xứ lạ quê người không, khi mà mỗi set đấu thành công, cô lại hướng lên khán đài tìm ánh mắt của cha?

Chiến đấu đôi khi chỉ là để vượt lên chính mình. "Vinh quang lớn chỉ thuộc về những ai dám thử thách khắc nghiệt, vượt qua sức ì, cũng như những giới hạn của chính bản thân". Đó cũng chính là tinh thần của cuộc thi thể thao mạo hiểm Outdoor Quest vừa tổ chức ở Malaysia mà trong tư cách người quan sát, nhà nhiếp ảnh Đỗ Xuân Bình nói rằng, không biết đến bao giờ người Việt Nam chúng ta mới có thể đủ sức tham dự?
Sống nghĩa là chiến đấu. Năm mới, chúc em những chiến thắng mới trong những cuộc "chiến đấu" không ngừng để tiến lên!
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Kết nối những ngọn lửa của công dân thế giới

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Đầu tuần vừa rồi trên internet phát đi một thông điệp Tonight light a candle in a window for memory of all people who died in Asia. Please dont stop this message. It started in Italy. Send it to all your friends.Không chỉ "tonight" mà liên tục nhiều đêm, cửa sổ của mỗi ngôi nhà sáng lên một ngọn nến để tưởng nhớ những nạn nhân ở châu á đã chết vì sóng thần. Message này đã phát đi từ ý và nhanh chóng lan truyền đến các công dân của liên mạng toàn cầu.
Đầu tuần vừa rồi trên internet phát đi một thông điệp Tonight light a candle in a window for memory of all people who died in Asia. Please dont stop this message. It started in Italy. Send it to all your friends. Không chỉ "tonight" mà liên tục nhiều đêm, cửa sổ của mỗi ngôi nhà sáng lên một ngọn nến để tưởng nhớ những nạn nhân ở châu á đã chết vì sóng thần. Message này đã phát đi từ ý và nhanh chóng lan truyền đến các công dân của liên mạng toàn cầu.

Trái tim của người trẻ tuổi vốn chứa nhiều yêu thương, như người xưa đã nói, nhân chi sơ tánh bổn thiện. Hơn 175 000 người đã mất. Riêng Indo đã có hơn một trăm ngàn người. Có rất nhiều người nghèo khổ, sống như cái cò cái vạc, chết như cái rều cái rác, như vỏ hến tấp lên các bến. Còn kém xa cả thân cò thân vạc, bởi vì trong trận động đất- sóng thần này, người ta ghi nhận là không thấy xác của thú rừng hay gia cầm nào. Những linh cảm bản năng đã mách bảo cho chúng tránh được cái chết. Còn những người nghèo, chẳng có tri thức, chẳng có thông tin nào mách bảo họ. Một hãng thông tấn đã đưa tin: "Khi nước biển đột nhiên rút ra xa, những người dân nghèo đã đổ xô ra biển để nhặt cua cá và hoàn toàn không được chuẩn bị cho bức tường nước tiến tới sau đó không những đã nuốt chửng họ, mà cả toàn bộ các ngôi làng và thậm chí cả những người đang có mặt tại những khu nhà ở sang trọng…" Thật là xót xa, thật là đáng thương cảm. Nguyện cầu cho điều đó đừng bao giờ xảy ra, và đừng bao giờ xảy ra với dải bờ biển Việt Nam, nơi còn có những ngôi làng chài xác xơ cây xương rồng, còn có những hàng dương cằn cỗi dưới trời nắng cháy, còn có những làng hủi biệt lập dưới chân đèo một mình với sóng, và còn rất nhiều cư dân vốn đã chịu nhiều tai ương từ thiên tai…

Sự xúc động đã lan toả mãnh liệt trên phạm vi toàn thế giới, trong đó có giới trẻ, với trái tim dễ rung cảm với yêu thương. Báo chí Việt Nam, ở các cơ quan Nhà nước và trong các học đường Việt Nam đang thực hiện những cuộc quyên góp thiện nguyện. Đã gần một tháng trôi qua rồi nhưng sự kiện bi thảm này vẫn đang là thời sự, bởi đó là thời sự của trái tim, em ạ. Đứng trước những biến cố của con người, trước sự mách bảo của trái tim, chưa bao giờ ý nghĩ chúng ta là công dân của thế giới lại rõ như vậy. Internet-liên mạng toàn cầu càng giúp ta và càng nói với ta điều ấy. Bản tin phút 46, trường A đóng góp…, trường B đóng góp…Quà tặng từ bạn y, bạn z…Bản tin giới trẻ học đường 168 giờ qua, từ Anh, từ ái Nhĩ Lan... Chúng ta cùng góp tay xoa dịu nỗi đau, âm nhạc hàn gắn nỗi đau. Vẫn còn đó ngày mai, đừng để Mặt Trời lặn trong tôi…Những ca khúc cũng là những thông điệp. Tất cả, bạn sẽ thấy khúc xạ ở đâu đó trên từng trang báo Hoa Học Trò. Tuổi trẻ Việt Nam không vô cảm với nỗi đau đồng loại. Cũng như bạn bè quốc tế đã từng không vô cảm trước nỗi đau của chúng ta, họ đã từng ký tên vì công lý, đã từng góp tay xoa dịu nỗi đau da cam...
Thế giới này không thực quá rộng lớn trước tốc độ ánh sáng, dù chỉ là của những ngọn nến. Và thế giới này cũng không quá lạnh lẽo khi tình yêu thương kết nối con người.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Hai mươi năm sau

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Bác Bob Butler mất cả hai chân trong một vụ nổ hầm mỏ vào năm 1965. Bác về nghỉ hưu ở quê nhà, sống yên ổn với lương hưu và công việc làm thêm ở một ga-ra ôtô nhỏ.

Hai mươi năm trôi qua. Hôm đó, bác đang làm việc một mình trong ga-ra. Trời rất nóng bức. Chợt bác nghe thấy tiếng kêu thét rất hãi hùng của một phụ nữ ở bên hàng xóm. Bác vội bỏ công việc, cố lăn chiếc xe lăn thật nhanh về phía ngôi nhà có tiếng kêu, nhanh hết sức có thể. Bác tiến đến ngôi nhà từ cửa sau, nhưng những bụi cây dày đặc làm chiếc xe lăn không thể vượt qua được. Bác Butler không suy nghĩ thêm một giây nào nữa, bác trượt xuống khỏi xe lăn, bắt đầu bò xuyên qua những bụi cây gai và đất đá.


“Mình phải vào được trong đó” - Bác tự nhủ và động viên mình - “Không quan trọng việc mình bị đau như thế nào. Có thể có người trong nhà còn đang bị đau hơn mình”.

Cuối cùng, bác Butler cũng vào được ngôi nhà qua cửa sau, và lần theo tiếng kêu, bác bò đến bể bơi. ở đó, một cô bé 3 tuổi đang bị chìm xuống tận đáy bể. Cô bé khuyết tật, không có tay, hình như bị ngã xuống đó và thậm chí không thể vùng vẫy được. Mẹ cô bé đứng bên thành bể, kêu khóc rất thảm thiết. Vừa nhìn thấy bác Butler, bà vừa khóc, kêu cứu, vừa nói rằng mình cũng không biết bơi.

Ngay lập tức, bác Butler lặn xuống đáy bể và bế cô bé - tên là Stephanie - lên bờ. Lúc này, mặt cô bé đã xanh xám, mạch không đập và cô bé không còn thở nữa.

Bác Butler bắt đầu sơ cứu cho cô bé trong khi người mẹ cuống quýt bấm điện thoại gọi cấp cứu. Họa vô đơn chí, đường dây không liên lạc được. Người mẹ ôm lấy vai bác Butler một cách vô vọng, và tiếp tục khóc.

- Chị đừng lo - Bác Butler trấn an người mẹ, trong khi vẫn tiếp tục làm các biện pháp sơ cứu - Tôi đã là cánh tay của cô bé để ra khỏi bể bơi, bây giờ tôi sẽ là lá phổi của cô bé. Cùng với nhau thì chúng ta có thể làm được.

Một chút sau, bé Stephanie ho, rồi mở mắt và bắt đầu khóc. Khi người mẹ ôm chầm lấy đứa con, chị hỏi bác Butler làm sao bác biết được rằng bác sẽ cứu được cô bé.

- Khi tôi chợt thấy đôi chân mình biến mất trong vụ nổ, các đồng nghiệp của tôi đều ngất đi, còn tôi nằm trơ một mình giữa khu đất rộng mênh mông - Bác Butler kể lại câu chuyện của mình - Không có ai ở đó, ngoại trừ một cô bé. Cô bé lấy hết sức kéo tôi về nhà mình ở trong làng, vừa đi, cô ấy vừa thì thầm với tôi: “Sẽ ổn thôi, chú ạ. Chú sẽ sống. Cháu là đôi chân của chú. Cùng với nhau, chúng ta có thể làm được”.

- Chị thấy đấy - Bác Butler kết luận - Đây là cơ hội của tôi để đáp lại ơn cứu mạng của cô bé ngày đó.

Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Cuộc thi mắt to

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Các trận đánh nhau bất phân thắng bại của đám trẻ phố cuối cùng đượcdàn xếp như sau: Đứa nào mở mắt to nhất, lâu chớp nhất sẽ được chọn làmthủ lĩnh.Dù là con gái, tớ thuộc hàng cứng cựa trong các trận chiến đấu. Buổisáng, tớ chạy ra khỏi nhà với hai bím tóc xinh xắn vắt vẻo và cái áo cổtrắng sạch tinh. Thế nhưng khi tớ về đến nhà thì hai đuôi tóc xù lên, cổáo lem luốc. Mẹ đét vào mông tớ mấy phát. Nhưng ăn thua gì so với nhữngmàn đánh trận giả tớ đã tham gia. Thằng Hậu đi ngang qua, thấy tớ bị mẹ"tra tấn" vội vã nép sau cây cột điện. Đôi mắt nó lõ ra nhìn, tràn đầysợ hãi lẫn thương cảm.

Cuộc thi "mở mắt to" diễn ra vào buổi sáng. Sáu đứa tranh chức thủlĩnh dàn hàng ngang. "Lính lác" sẽ là giám khảo. Năm đứa kia đều là contrai, mình tớ là con gái. "Lính lác" đứa nào cũng quả quyết rằng tên bạnruột của mình mắt to hơn cả. Chẳng thằng con trai nào khoái có thủ lĩnhlà con gái, thế nên tớ ngoẹo cổ nhìn quanh, kiếm đường rút. Bỗng dưng,thằng Hậu hét lớn: "Mắt to nhất là nhỏ Mai! Nhỏ Mai!" Hậu nhảy tới, rasức "chào hàng" mắt tớ: "To dễ sợ chưa! Còn lớn hơn hai cái hột nhãn!"Dòm dỏ một hồi, tụi bạn đồng ý. Tớ vào lọt vào vòng kế tiếp, cùng vớimột đối thủ cao lớn.
Giờ thì thi "mắt ai lâu chớp". Sau hiệu lệnh, tớ và đối thủ cùngrướn mắt. Thoạt đầu còn dễ. Nhưng chỉ sau hai phút, mắt bắt đầu mỏi. Tớmở căng mắt, nước mắt xốn bắt đầu ứa ra. Thua chắc. Đúng lúc đó, thằngHậu lại xuất hiện. Nó đứng sát ngay bên tớ. Thật kỳ diệu, cái dáng lỏngkhỏng của nó che khuất ánh Mặt Trời. Mắt tớ dịu lại. Thêm chừng ba phútnữa thì đối thủ chịu không thấu, chớp mắt trước. Tất cả giám khảo nínthinh căng thẳng đồng loạt ồ lên. Thằng Hậu nhảy tưng tưng, chỏi chỏinắm đấm lên trời, hét lớn: "Nhỏ Mai thắng rồi. Nhỏ Mai là thủ lĩnh!"
Làm thủ lĩnh, thật oai. Mặc dù ủng hộ hết lòng để tớ thành thủlĩnh, thằng Hậu rất ít chơi chung nhóm. Nhà nó làm đồ sắt nên nó phảiphụ như thợ, không dám lêu lổng. Một lần thấy tớ dẫn quân qua cổng, nóchạy ra, gương mặt vằn vện như mèo nhìn tớ, cười rạng rỡ. Tớ chống nạnh,hỏi: "Đi uýnh lộn không?" Mắt nó sáng lên, nhưng lắc đầu. "Tao nghỉchơi mày ra!" - Tớ quyết định. Đám "lính lác" nhao nhao: "Nghỉ chơithằng Hậu ra, nghỉ thằng Hậu ra!"
Một bữa, tụi trẻ con đánh thó được tấm bạt che rạp đám cưới. Cả đám kéo ra cây vú sữa gần bờ sông, kéo căng các góc bạt. Một đứa sẽ phi thân xuống. Kế hoạch đơn giản. Nhưng ai sẽ thử nghiệm cú nhảy đầu tiên? Gấu ó một hồi, cả nhóm ngó tớ: "Nhỏ Mai thủ lĩnh, nhảy trước là đúng nhất!" Tớ run run trèo lên chạc cây cao. Mắt nhắm tịt. Rơi tự do. Đau nhói. Mở mắt ra. Tụi bạn đã chạy tứ tán. Hoá ra, thấy tớ rớt xuống, cả đám phát hoảng cùng... buông tay bỏ chạy. Tớ té phệt mông xuống cát, không sao nhỏm dậy được. Khóc gần cạn nước mắt thì Hậu chạy ngang. Nó lặc lè dìu tớ về tận nhà.
Nhớ lại thời thơ bé, tớ thường nhớ đôi mắt Hậu. Một đôi mắt chẳng to, chẳng uy lực để trở thành thủ lĩnh của đám đông. Nhưng mỗi khi soi vào đôi mắt ấy, tớ thấy thật bình an. Phải chăng, nếu có cuộc thi tìm thủ lĩnh của trái tim, mọi người sẽ phải chọn những đôi mắt như thế?
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Trái Đất và Trái Nước

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Có lần, một bạn học sinh hỏi tôi rằng: Trái Đất ba phần tư là nước, sao không gọi là Trái Nước mà gọi là Trái Đất?
Câu trả lời rất có thể là vì con người lấy không gian sống của mình để định vị, và họ gọi tên theo thể hoán dụ. Con người thân thiện với đất hơn là với nước. Đơn bào, đa bào…Có thể hàng triệu triệu năm trước, con người đi ra từ nước. Nhưng khoảng thời gian quá lâu đủ để họ xa lạ với cái nôi của mình. Nước sâu thăm thẳm, đại dương bao la tiềm ẩn bao bất trắc. Nào là ma tà, thuỷ quái, tam giác quỷ, tàu ma, sóng thần… Kể từ đó, họ đã thân thiện với Sơn Tinh hơn là Thuỷ Tinh.

Có lần, một bạn học sinh hỏi tôi rằng: Trái Đất ba phần tư là nước, sao không gọi là Trái Nước mà gọi là Trái Đất?

Câu trả lời rất có thể là vì con người lấy không gian sống của mình để định vị, và họ gọi tên theo thể hoán dụ. Con người thân thiện với đất hơn là với nước. Đơn bào, đa bào…Có thể hàng triệu triệu năm trước, con người đi ra từ nước. Nhưng khoảng thời gian quá lâu đủ để họ xa lạ với cái nôi của mình. Nước sâu thăm thẳm, đại dương bao la tiềm ẩn bao bất trắc. Nào là ma tà, thuỷ quái, tam giác quỷ, tàu ma, sóng thần… Kể từ đó, họ đã thân thiện với Sơn Tinh hơn là Thuỷ Tinh.

"Giọt lệ giữa không trung"- là Trái Đất- đã thực sự là nước mắt khi một con sóng thần đã tàn phá Nam á và Đông Nam Á trong ngày Chủ nhật định mệnh vừa qua, cướp đi sinh mạng của gần 90.000 người. Đó chưa phải là con số cuối cùng. Những ngôi làng chài nghèo từ bao đời của những nước nghèo, trong phút chốc hoang tàn. Những người mẹ trong phút chốc mất con, tiếng kêu lạc giọng. Những ngôi nhà đổ nát, những xác người. Ôi, những xác người đã qua kiếp người, đã tạm biệt cuộc sống hiền hoà, lương thiện. Những em bé. Có những em bé, chết rồi mà cánh tay vẫn vươn lên, không thể hạ xuống được. Có thể đó là động tác cuối cùng vươn tay gọi mẹ trong nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng.

Vậy là đã có trái nước, trong một nghĩa nào đó! Gió có trái gió, và nước có trái nước. Khốc liệt, bạo tàn. Đất nước mình nằm xoài trên bờ biển. Nhiều bão lũ. Và rất nhiều những người đàn ông ra biển không về. Cho nên chúng mình hiểu được nỗi đau thiên tai. Hôm nay chúng mình cùng chia sẻ nỗi đau với thế giới, cũng như thế giới cũng đã từng bao lần cùng dân mình chia bất hạnh.

Mặt Trăng. Mặt Trời. Sao Hoả. Sao Kim… Chỉ có Địa Cầu được gọi là Trái Đất. Trái chín, trái rụng, trái là phải lửng lơ giữa không gian. Mong manh làm sao! Tôi đã từng khuyên em phải viết hoa cả hai chữ Trái Đất. Đâu phải bởi chỉ vì đó là luật chính tả cho danh từ riêng, là độc nhất vô nhị. Mà còn vì lòng trân trọng thiêng liêng trước sự mong manh này.

Rồi sẽ hàn gắn nỗi đau và rút cho mình những suy ngẫm. Suy ngẫm đầu tiên là trận động đất này có thể báo động kịp nếu thông tin có thể chia sẻ. Thông tin đã không được chia sẻ vì không đủ thiết bị lắp đặt hệ thống cảnh báo, các nước không đủ khả năng tài chính để tham gia dịch vụ thuê bao chia sẻ thông tin. Indo, Sri Lanka, ấn Độ, Bangladesh, Somalia…Người nghèo bao giờ cũng ở trong nhóm có nguy cơ cao. Nước nghèo cũng vậy?

Tự nhiên này còn biết bao điều chúng ta chưa hiểu hết, hiểm hoạ vẫn còn rình rập. Vậy thì thế giới này hãy tiếp tục tập trung cho sự khám phá, hiểu biết tự nhiên, để con người luôn được dự báo nhiều nhất có thể.

Mất mát, khổ đau. Thêm một lần nữa để con người biết e ngại trước mẹ thiên nhiên. Để trong khả năng của mình có thể, trong một phạm vi khác, con người có trách nhiệm hơn trong môi trường sống của mình, để xã hội này phát triển bền vững như ước vọng.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Sạp hàng ở chợ

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Năm tui học lớp bảy, gom góp vay mượn, má tui mở một sạp hàng bán hàngxén. Lâu lâu, má lên chợ sỉ lấy hàng. Má cầm lái Honda chạy rề rề, tuingồi sau, ôm khư khư cái giỏ nhựa lèn đầy có ngọn những món hàng loèloẹt. Tối về, học xong, tui ngồi phệt ra sàn phụ má phân loại hàng, chovô bọc ny-lon từng món, nắn nót ghi giá. Một hôm, đang lúi húi vô baomấy thứ bông tai, má chợt kêu tui: “Lai nè, tuần sau má về quê chừngmươi ngày. Sáng đi học, chiều con ra chợ coi hàng đỡ má được hôn?” Tuinín re. Việc gì tui cũng dám, nhưng chuyện ra chợ, phụ dọn hàng tui đãcố ý né từ đầu. Bây giờ má còn muốn tui ngồi bán ngoài chợ, làm sao tuichịu nổi. Má rầu rầu: “Con không chịu thì thôi vậy. Chỉ lo mình nghỉ,người khác xí mất chỗ buôn bán tốt, khó đòi lại!” Tui lại nín thinh.Sang tuần, má về quê, tui bắt đầu công việc của một người bán hàng ngoàichợ.


Nói là sạp cho oai, chứ chỗ bán hàng của má là tấm ván gỗ kê trênmấy cục gạch. Bày quần áo ra tấm ván, treo một lô các dây kẹp tóc, vòngvèo, bông tai lên dưới tán dù, sau đó, tui chỉ việc ngồi chóc ngóc mítrong sạp hàng. Bữa đầu, tui bán được mấy bộ đồ con nít, cái túi xách.Nơ kẹp thì ế. Tụi con gái đi ngang qua, nhìn thấy một thằng con trai bậnxà-lỏn, đầu đội mũ lưỡi trai sùm sụp, mặt quạu đeo, đủ sợ mất vía. Tớichiều, nhẩm lại số tiền kiếm được, tui rất lo. Quá ít so với “doanh số”má kiếm được từ mỗi buổi chợ.


Ngồi ngay kế tui, là một connhóc tràng trạc tuổi “phụ trách” mặt hàng phụ liệu may mặc. Nhìn nó bánhàng mà phát ham. Miệng nó rao lanh lảnh. Tay nó đo dây thun, đếm nútáo, gấp vải lót thoăn thoắt. Mấy bà xồn xồn đi ngang qua, ai cũng tấp vôhàng. Nóng ruột quá, tui tính thử liều coi sao. Tui đứng nhỏm dậy,ngoác miệng rao to: “Ai có mua túi xách. Mua! Ai có mua quần áo. Mua!…”Tới đó thì tịt. Nhỏ kim chỉ vểnh tai lắng nghe, nhe răng cười khọt khẹt.Lỡ rồi, tui làm mặt tỉnh, gân cổ rao tới tới. Tiếng “mua” của tui giòngiã. Thiệt là hiệu nghiệm. Chỉ lúc sau, đã có khách tấp vô sạp. Họ chọnhàng, trả giá tới lui.Tui cương quyết giữ nguyên giá “niêm yết”. Một bà mập bự dắt theo đứa con gái cũng mập bự chọn lựa rất nhiều bông tai, kẹp tóc. Kèo nài hoài, bà khách bỗng dưng nổi xung thiên, quát tháo túi bụi việc tui… bán mắc. Tui rụt cổ lại. Hai má con cầm bọc hàng chọi thẳng xuống chân tôi, nguẩy người bỏ đi. Nhỏ kim chỉ đứng phắt dậy, dữ tợn. Nó kéo tay con nhóc mập ú, bắt lượm bọc hàng lên. “Thuận mua vừa bán. Đừng có ăn hiếp tụi này nghen!” Hai má con nhà kia đi rồi, tui ngồi thụp xuống sạp, lấy cái nón che mặt, nước mắt ứa ra. Nhỏ kim chỉ tỉnh như không, lại tiếp tục rao hàng lanh lảnh.


Hơn một tuần ra chợ, bị mắng mỏ vô cớ, bị mất cắp hàng, bị những người cùng bán cạnh tranh. Có khi sợ hãi, có khi lo buồn mệt mỏi, nhưng cũng có những niềm vui nho nhỏ. Chẳng hạn nụ cười của đứa bé được cài trên đầu chiếc kẹp tóc mới, ly trà đá của nhỏ kim chỉ chia cho lúc cổ họng khô khát vì rao hàng. Ra chợ, mới thấy thương má vô cùng. Để thấy bao nhiêu việc đỡ đần mình làm cho má tưởng rằng lớn lao, ra giữa cuộc đời này chỉ là nhỏ xíu.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Mọi người đều được phân vai

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Mỗi khi thất vọng với một việc trong cuộc sống, tôi thường nghĩ tới Jamie Scott. Jamie là một cậu học sinh 8 tuổi của tôi, đã cố gắng hết sức để được đóng một vai trong vở kịch của trường. Mẹ cậu bé cũng nói với tôi rằng Jamie đặt cả trái tim và tâm trí vào việc luyện tập. Nhưng thật đáng tiếc, cuối cùng, cậu bé không được chọn. Tôi vô cùng lo lắng, không biết cậu học sinh nhỏ sẽ phản ứng thế nào? Buồn bã? Bực bội? Hay thất vọng? Và tôi có thể làm gì để giúp cậu học sinh nhỏ nguôi ngoai?

Mỗi khi thất vọng với một việc trong cuộc sống, tôi thường nghĩ tới Jamie Scott. Jamie là một cậu học sinh 8 tuổi của tôi, đã cố gắng hết sức để được đóng một vai trong vở kịch của trường. Mẹ cậu bé cũng nói với tôi rằng Jamie đặt cả trái tim và tâm trí vào việc luyện tập. Nhưng thật đáng tiếc, cuối cùng, cậu bé không được chọn. Tôi vô cùng lo lắng, không biết cậu học sinh nhỏ sẽ phản ứng thế nào? Buồn bã? Bực bội? Hay thất vọng? Và tôi có thể làm gì để giúp cậu học sinh nhỏ nguôi ngoai?

Hôm công bố bảng phân vai, tôi đứng chờ Jamie ở ngoài câu lạc bộ kịch. Chuẩn bị sẵn mọi lời an ủi. Nhưng khi cửa phòng câu lạc bộ bật mở, Jamie chạy ra đầu tiên, mắt cậu sáng lên với niềm tự hào và phấn khích:

-Cô Helen, cô đoán xem chuyện gì xảy ra nào! - Cậu bé kêu lên, và nói những từ mà một người lớn như tôi cũng sẽ nhớ mãi như một bài học lớn - Em được chọn đóng vai vỗ tay chúc mừng các bạn!
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Ông cháu Radio

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Bà Nội mất lâu rồi, thuyết phục mãi ba mới rước được Nội từ Vĩnh Longlên thành phố. Có Nội lên, không riêng nhà tớ mà cả xóm rộn ràng hẳn.Số là ở quê, Nội biết nghề sửa máy hát. Nội ưa kể dưới đó, cái ra-dô(radio) được cưng quý vô cùng. Tay chân làm ruộng làm vườn suốt ngày,chỉ có cái tai rảnh ham lắng nghe tin tức và các chương trình ca nhạcvẳng ra từ máy hát. Đêm xuống, buồn ngủ díp mắt, chung vô mùng rồi chỉchịu nghe tiếp mấy bản vọng cổ…

Lần đầu tiên Nội trổ tay nghề là cái bữa sang chơi nhà ông Tưbên cạnh. Thấy cái máy cassette tắt tiếng đóng bụi nhét dưới gầm bàn,Nội kêu để xách về sửa giúp. Chỉ một buổi chiều, cái cassette đã cấttiếng ngon lành. Ông Tư đi khoe cùng xóm. Mọi người túc tắc xách máyhát, radio hư cũ qua cho Nội trổ tài. Nội làm rốp rẻng.Hồi đầu, chỉ là sửa chơi. Sau, ai cũng nhất định gửi chút công xá.Ông Tư khuyên Nội mở tiệm: “ở thành phố, dễ kiếm tiền lắm. Có tài mà bỏkhông, uổng!” Ba má tớ thấy Nội có việc để bận tâm cũng ra sức ủng hộ.Nửa gian nhà phía trước được kê bàn, đóng một cái kệ gỗ nhỏ. Ngoài cổngtreo tấm bảng kẻ sơn xanh “Quốc - Sửa đồ điện, máy hát” trông thiệt oai.

Quốc là tên cúng cơm của tớ. Từ ngày được mang tên đặt chotiệm, tớ hào hứng với việc phụ giúp cửa hàng, mày mò đủ thứ bóng đèn,máy móc, dây điện nhằng nhịt phức tạp. Lâu dần, học Nội tớ đã có thể nắmvững một số nguyên tắc cơ bản. Chừng nửa năm, Nội cho tớ nhúng tay vàomấy cỗ máy đơn giản. Chẳng thể kể được tớ đã sướng rơn đến lặng người đikhi làm cho cái radio xách tay hiệu Aiwa tuổi thọ hơn 40 năm lên tiếng.Mở cửa tiệm, ông Nội dần dà trở nên “giàu có”. Tiền kiếm được, Nộidành chăm chút cho tớ. Giàn máy tính đầu tiên trong xóm mà một thằngnhóc được làm chủ là của tớ, do Nội sắm cho. Bỗng dưng, tớ nhận ra sứchấp dẫn của tiền bạc. Và hấp dẫn hơn nữa, khi nhận ra chính mình có thểkiếm ra tiền. Chỉ cần tinh ý một chút. Khéo tay một chút. Biết một việcít ai rành. Thế là tiền bạc tự dưng rủng rỉnh!
Một lần ghé vô tiệm sửa đồ điện tử lớn trên phố, tớ còn nghĩ tới việc nâng giá sửa chữa. Tớ vui vẻ: “Nội thu ít tiền thì đâu có được lợi gì đâu!” Nội chẳng nói gì. Mấy bữa sau, có người trong xóm chở qua dàn loa xịn mới cứng không hiểu sao trục trặc, nhờ sửa. Nội từ chối. Khách về, Nội mới nói với tui: “Tay nghề Nội có chừng! Biết lèng èng vậy, tính công cao coi có kỳ không, bây? Mai mốt, muốn kiếm lớn, phải học tới nơi đàng hoàng, bây nghen!”. Tớ nghe ra, thấm tận xương.

Có lần ba của thằng bạn học cùng lớp tớ xách qua cái máy cassette nhờ sửa. Sửa lớn, phức tạp, thay nhiều món, làm mất cả tuần. Tớ khấp khởi một khoản thu kha khá. Thế mà Nội chỉ tính tiền mua thiết bị thay thế mà thôi. Tớ hậm hực, Nội bảo: “Tính tiền cho phí sức, bây vô lớp nhìn mặt bạn có dễ không?”

Cửa hàng của Nội mở hai năm rồi dẹp. Nội già, mắt yếu, tay run. Với lại Nội không muốn tớ quá ham “lượm bạc cắc” mà lơ là việc học. Bao nhiêu năm qua đi, nhưng tớ vẫn nhớ từng chi tiết các máy hát và radio cũ. Tập sửa chữa chúng, dưới sự bảo ban của Nội, tớ còn tự sửa bản thân, học thêm bao nhiêu điều quý giá ở đời.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Một hành trình hấp dẫn trong niềm kiêu hãnh con người

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Đường Nguyễn Chí Thanh nối dài Liễu Giai - con đường giải nhất đường đẹp Việt Nam - đi qua rất nhiều trường Đại học và ký túc xá đại học của Hà Nội. Hằng năm cứ vào một sáng sớm giữa thu, trên giải phân cách của đại lộ này - chính là thảm cỏ tuyệt đẹp xen lẫn những vườn hoa rực rỡ chạy vút theo con đường - lại tràn ngập vỏ giấy kẹo, bao ni lông, vỏ hoa quả và rác thải sau đêm phá cỗ trông trăng của các anh chị sinh viên.

Đường Nguyễn Chí Thanh nối dài Liễu Giai - con đường giải nhất đường đẹp Việt Nam - đi qua rất nhiều trường Đại học và ký túc xá đại học của Hà Nội. Hằng năm cứ vào một sáng sớm giữa thu, trên giải phân cách của đại lộ này - chính là thảm cỏ tuyệt đẹp xen lẫn những vườn hoa rực rỡ chạy vút theo con đường - lại tràn ngập vỏ giấy kẹo, bao ni lông, vỏ hoa quả và rác thải sau đêm phá cỗ trông trăng của các anh chị sinh viên.

Là một việc quá nhàm chán nhưng đôi khi ta vẫn phải kể chuyện về bạn bè quanh ta. Là một bạn trai người Nhật đi chợ cùng một bạn gái Việt Nam, anh ta không ngớt cằn nhằn khi bạn gái lấy quá nhiều túi ni lông để đựng. Là một bạn gái người Sing nhìn như ăn tươi nuốt sống anh bạn Việt khi anh chàng búng giấy kẹo vo viên lọt xuống nắp cống nước thải. Là bạn trai người Mỹ đứng nhăn nhó trước cửa toilet mà không dám đi vì bạn gái Việt Nam đã đưa cho anh ta một loại giấy vệ sinh dùng để lau mặt, có vẻ dai hơn so với giấy toilet và anh ta lo sẽ không thể thả vào bồn cầu được, sợ nghẽn cống…

Chúng ta có truyền thống trả lời rất tốt câu hỏi "ta là ai?" để rồi tự hào hay cố chấp, để rồi xông lên hăng hái sống cho riêng mình, đạt được cái cụ thể cho riêng mình. Và ta đã quên một câu hỏi khác vô cùng quan trọng: "Ta trong mắt ai thế nào?" Chính điều đó đã làm nảy sinh bao điều dị hợm, khó coi. Trong quán ăn ngồi co chân lên ghế, đi trên đường khạc nhổ bay cả vào mặt người đi sau, ngồi học xỉa răng tanh tách bắn cả vào người bên cạnh, trên sân bay chen lấn không chịu xếp hàng…Và cả những "phong cách sống" lập dị "lớn lao" khác nữa.

Phải thường xuyên đặt câu hỏi "Ta trong mắt ai thế nào?" để biết sống có người khác nữa, sống cho người khác nữa, sống tôn trọng người khác nữa. Để xã hội khoan dung, tâm hồn an nhiên, mọi người đua tiến. Để môi trường sinh thái dễ chịu, hài hoà, văn minh và thân thiện. Đã đến lúc không thể một mình một kiểu, phớt lờ "ta trong mắt ai" khi mà những cam kết của hội nhập kinh tế quốc tế đang buộc chúng ta phải thực hiện ngày càng khẩn trương hơn nữa.

Sống sao miễn thuận lợi cho ta là được - đó là chủ quan. Sống cùng người khác, sống có người khác, là khách quan. Chủ quan không phải là cơ sở phát triển khoa học. Tôn trọng thực tiễn khách quan chính là tiền đề để thiên hạ phát triển, và đã là một trong những cơ sở để Việt Nam đổi mới. Sống còn có người khác cũng là biết sống cho tương lai. Khi người Nhật phản đối loại đũa dùng một lần (mặc dù họ đã làm rất nhỏ), khi người Nhật dùng que hương chỉ bé bằng một phần năm que hương của ta, cũng có nghĩa là khi họ biết sống có người khác, để dành phần tài nguyên môi trường cho cả con cháu mình mai sau .

Kinh tế không làm thay được văn hoá. Người giàu nhất không đồng nghĩa với người công dân loại I. Rất vui, năm nay tốt hơn năm trước: Trên con đường Liễu Giai - Nguyễn Chí Thanh - và cả Trần Duy Hưng nữa, không còn rác sau đêm Trung Thu. Đúng vậy, hành trình từ bỏ người công dân hạng ba bao giờ cũng là một mục đích hấp dẫn trong niềm kiêu hãnh con người.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Giáng sinh của bé Bi

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Tôi có một ông già Noel.

Ông già Noel của tôi không đến từ Bắc Cực. Ông già Noel của tôi cũng không cưỡi xe tuần lộc. Không mặc áo đỏ, không có râu trắng, ông già Noel của tôi còn chưa kịp già! Thậm chí ông còn lười tặng quà!Ông già Noel của tôi sống cùng nhà với tôi. Thích bật đèn hành lang, thích mở cửa sổ, thích nghe rock, thích chụp ảnh bằng một cái máy ảnh màu đen, thuộc khá nhiều bài hát trẻ con, thích đi những đôi giày thật vừa chân, thích đội những chiếc mũ loè loẹt và ghét đeo càvạt...
Ông già Noel của tôi sáng nào cũng dậy sớm đưa tôi đi học, thích nói chuyện với cô giáo của tôi (về tôi). Cái gì về tôi ông cũng muốn biết, buổi sáng tôi có bỏ thức ăn của mình sang bát bạn khác không, buổi trưa tôi thích ngủ cạnh bạn gái nào, buổi chiều nếu ông đón muộn, tôi có khóc nhè khi lớp đã vắng hoe không...


Ông già Noel dạy tôi cách ôm mẹ thật chặt và nói "Con yêu mẹ!", bảo tôi đừng khóc khi chơi lắp ghép mà không xếp được một hình như ý "Hỏng thì làm lại, con!", ông dạy tôi vẽ cả Mặt Trời, ôtô, và cá Nêmô...


Tôi thích được ông già Noel chụp ảnh, thích được ông đánh răng, thích dùng chung máy vi tính với ông, thích được ông cho ngồi đằng trước để cùng ông lái xe, thích cùng ông đeo chung tai nghe...


Nhưng điều tôi thích nhất là vào đêm Giáng sinh, tôi có thể len vào nằm giữa mẹ tôi và ông già Noel của riêng tôi !
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Lạc mẹ

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Ký ức còn đọng trong tôi vài hình ảnh lờ mờ của chợ Ga, ngày ấy tôi vừa lên năm. Mẹ ra khỏi nhà, tôi nhất định đòi theo. Cực chẳng đã, mẹ đành đặt tôi lên yên sau xe đạp. Vào khu chợ đông đúc, tôi cầm một ngón tay của mẹ. Mỗi khi mẹ phải chọn thực phẩm, lấy hàng, trả tiền, thì tay tôi tóm lấy chéo áo mẹ, nắm khư khư. Thế mà vẫn lạc. Mắt tôi chỉ thấy toàn những ống quần đủ màu đủ kiểu. Ký ức còn đọng trong tôi vài hình ảnh lờ mờ của chợ Ga, ngày ấy tôi vừa lên năm. Mẹ ra khỏi nhà, tôi nhất định đòi theo. Cực chẳng đã, mẹ đành đặt tôi lên yên sau xe đạp. Vào khu chợ đông đúc, tôi cầm một ngón tay của mẹ. Mỗi khi mẹ phải chọn thực phẩm, lấy hàng, trả tiền, thì tay tôi tóm lấy chéo áo mẹ, nắm khư khư. Thế mà vẫn lạc. Mắt tôi chỉ thấy toàn những ống quần đủ màu đủ kiểu. Tôi hoa cả mắt, nhìn ngang, nhìn dọc, ngước lên, nhìn xuống đất. Khắp nơi. Hoàn toàn chẳng thấy bóng mẹ đâu. Nhanh thoắt, tôi chen vào chân giữa những người xa lạ, đi tìm chân mẹ. Tôi chạy mãi, rẽ lung tung, căng mắt tìm khắp các quầy hàng. Ai cũng bận rộn mua bán, đâu có thèm để ý đến tôi. Tôi đứng sững giữa lối đi hẹp trong chợ, khóc oà vì cô độc.


Mọi người xúm lại quanh tôi. Mỗi người đoán một câu. Các bà, các chị thương xót hỏi han. Không còn hơi sức để gào nữa, tôi chỉ còn biết thút thít, nức nở. Đúng lúc ấy, đám đông bỗng bị rẽ ra. Mẹ tôi, ôi mẹ tôi! Mẹ hiện ra, chưa bao giờ mẹ trở nên lớn lao, cần thiết và quý giá đến thế. Gương mặt mẹ tái xanh. Tràn đầy lo sợ. Tôi ôm chặt mẹ. Dụi mũi vào cổ mẹ. Mồ hôi chua chua. Những sợi tóc mai bay vào chóp mũi tôi ngưa ngứa. Đó là lần đầu tiên, trí óc non nớt của một thằng nhóc năm tuổi đã cảm biết trọn vẹn tầm quan trọng của mẹ. Mẹ xin lỗi, vỗ về tôi, làm tôi dịu cơn khóc. Sau này, mẹ kể lại, lúc nhận ra lạc mất tôi trong chợ, tay chân mẹ mềm nhũn. Mẹ vứt tất cả hàng hoá mới mua, lao đi tìm tôi. Mang được tôi về nhà, mẹ mới nhận ra xe đạp còn gửi ngoài cổng chợ, ví tiền để đâu không biết. Nhưng mẹ chẳng thiết tha gì nữa. Tôi nghĩ thương mẹ vô cùng.


Mấy tháng sau, mẹ dẫn tôi lên Hà Nội thăm bà. Hai mẹ con đi xe khách. Cuối năm, xe ôtô đông đúc hàng họ, người người chen chúc chật chội lắm. Tôi ngồi gọn lỏn trong lòng mẹ, an toàn suốt chuyến đi. Thế nhưng, lúc xe tấp vào bến, tôi hiếu động chạy theo dòng người chen nhau ra cổng, khi ngước lên, tôi thấy mẹ đã biến mất. Tim đập thình thịch, tôi chạy ngược trở lại. Cái mũ len bay khỏi đầu, tôi cũng không thèm quay lại nhặt. Hết người này đến người khác đâm sầm vào tôi, nhưng chẳng có ai là mẹ cả. Tôi không khóc. Tôi chỉ gào lên: “Mẹ ơi, con đây!” Tôi cứ gào như thế mãi. Vô ích. Đúng lúc đó, có một bác mặc bộ đồng phục bảo vệ bến xe, tôi nhào đến, túm chặt tay bác, hối hả: “Bác ơi, mẹ cháu bị lạc rồi. Bác tìm mẹ hộ cháu, kẻo mẹ sẽ sợ lắm…” Bác bảo vệ nhíu mày, bật cười, dẫn tôi vào căn phòng nhỏ. ở đó, tôi khai tên tôi, tên mẹ cho một cô ghi lại, rồi đọc thông báo trên loa. Chỉ một tẹo sau, mẹ tôi chạy ùa vào. Hoá ra, khi xuống xe, mẹ đang bận gọi xích lô chở hành lý thì tôi đã chen vào đám đông biến mất… Thấy gương mặt mẹ tái xanh, hai tay run bần bật, tôi thương quá. Tôi ôm lấy gương mặt mẹ, ngọng nghịu an ủi: “Mẹ à, đừng sợ nữa. Con đã tìm thấy mẹ rồi. Lần sau, mẹ đừng đi lạc nữa mẹ nhé!”. Nghe vậy, bỗng dưng mẹ ôm chầm lấy tôi, mếu máo mỉm cười.




Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Thần hộ mệnh

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Có một người cha đi công tác xa, giữa bộn bề âu lo, thọc tay vào túi, bỗng thấy một chú ngựa nhỏ. Chú ngựa yêu quý của cô con gái yêu, có lẽ đã được bỏ vào túi trong một khoảnh khắc bí mật, bằng một cái nhón chân nhẹ nhàng. Chú ngựa như một lời chúc "Bình an, cha nhé!"
Có một người cha đi công tác xa, giữa bộn bề âu lo, thọc tay vào túi, bỗng thấy một chú ngựa nhỏ. Chú ngựa yêu quý của cô con gái yêu, có lẽ đã được bỏ vào túi trong một khoảnh khắc bí mật, bằng một cái nhón chân nhẹ nhàng. Chú ngựa như một lời chúc "Bình an, cha nhé!"


Có một người mẹ đi xuất khẩu lao động nước ngoài, chị chưa thạo tiếng Anh, điều đó khiến nhân viên hải quan nước bạn không có cảm tình lắm... Nhưng khi mở cuốn hộ chiếu của chị, nhân viên hải quan nọ bỗng mỉm cười, và thủ tục của chị được thực hiện nhanh chóng. Chị rất ngạc nhiên! Nhưng về sau chợt nhận ra là mình, khi đưa hộ chiếu, đã quên không giữ lại bức tranh trẻ con mà cậu con trai vẽ chị với mái tóc phidê và cặp kính rất dễ nhận ra. Chị kẹp bức tranh vào cuốn hộ chiếu vì đó, với chị, là hai thứ quan trọng nhất khi tới nơi đất khách quê người. Và điều kỳ lạ đã xảy ra. Có thể bởi người nhân viên hải quan xa lạ kia cũng có giữ bên mình một bức hình như thế!


Bạn tôi kể rằng từ khi đứa con ra đời, anh bắt đầu tập đi xe máy chậm! Tập bỏ thuốc lá! Làm việc gì cũng nghĩ đến đứa con mới chào đời! Con gái mình sẽ nghĩ sao? Nó sẽ ra sao nếu mình làm việc này, làm việc kia? Bạn tôi nói rằng chính anh cũng bất ngờ khi một cái sinh linh bé nhỏ lại có thể thay đổi cả cách sống của anh, và có lẽ sẽ là cả cuộc đời anh như thế!


***


Khi gặp những mối nguy khốn khủng khiếp, Harry Potter gọi ra vị thần hộ mệnh của mình! Một chú hươu toả sáng! Nghe cha đọc đến đây, con hỏi cha! Vậy thần hộ mệnh của cha trông giống thế nào?


Vậy con có biết, những lúc lo âu nhất, cha nghĩ đến nụ cười của ai không? Và cái ôm của ai có thể khiến cha quên đi những nỗi mỏi mệt của một ngày căng thẳng? Là con đấy, con yêu! Con là vị thần hộ mệnh giữ gìn trái tim và tâm hồn của cha! Và cha sống mỗi ngày một tốt hơn là vì con đấy!


Có lẽ đó cũng là lý do khiến rất nhiều ông bố bà mẹ giữ những bức ảnh của những đứa con của mình trên bàn làm việc, cài trong ví, giữ trên screensaver của máy vi tính như giữ bên mình một khoảng trời bình yên, như giữ cho tâm hồn mình một vị thần hộ mệnh bé bỏng, mà sức mạnh là một nụ cười lỏn lẻn, một câu nói thơ ngây, một cái níu tay âu yếm!
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Tôi có một người mẹ ở trên thành phố !

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Mẹ tôi khó khăn lắm mới có thể học hết cấp 3, mẹ không giấu là mẹ học không thật giỏi. Những bài toán lớp 7 của tôi mang về nhà hỏi đã khiến mẹ đỏ mặt bối rối, mẹ không biết cách giải. Nhưng mẹ tôi ngâm Kiều rất hay, và mẹ đã từng được một điểm 10 Địa lý. Đó là một giờ học về châu Phi, thầy giáo đã hỏi cả lớp: "Những người lữ hành đi trong sa mạc có thể nghỉ ngơi ở đâu?". Cả lớp im lặng, mãi mẹ mới rụt rè đưa tay lên, và trả lời:"Thưa thầy, các ốc đảo!" Và thầy giáo đã cho mẹ điểm 10. Đó là điểm 10 duy nhất trong suốt cuộc đời học sinh của mẹ. Mẹ đã tự hào mãi về điểm 10 ấy! Điểm 10 mà thầy giáo đã tặng cho sự quả quyết của cô học trò lên lớp mà những kẽ ngón chân còn vết bùn non.
Mẹ tôi khó khăn lắm mới có thể học hết cấp 3, mẹ không giấu là mẹ học không thật giỏi. Những bài toán lớp 7 của tôi mang về nhà hỏi đã khiến mẹ đỏ mặt bối rối, mẹ không biết cách giải. Nhưng mẹ tôi ngâm Kiều rất hay, và mẹ đã từng được một điểm 10 Địa lý. Đó là một giờ học về châu Phi, thầy giáo đã hỏi cả lớp: "Những người lữ hành đi trong sa mạc có thể nghỉ ngơi ở đâu?". Cả lớp im lặng, mãi mẹ mới rụt rè đưa tay lên, và trả lời:"Thưa thầy, các ốc đảo!" Và thầy giáo đã cho mẹ điểm 10. Đó là điểm 10 duy nhất trong suốt cuộc đời học sinh của mẹ. Mẹ đã tự hào mãi về điểm 10 ấy! Điểm 10 mà thầy giáo đã tặng cho sự quả quyết của cô học trò lên lớp mà những kẽ ngón chân còn vết bùn non.


Mẹ tôi không phải là người học rộng, nhưng mẹ tôi thấu hiểu rằng phải được học hành, chúng tôi mới có được một cuộc sống tốt đẹp hơn! Mẹ để chúng tôi ở lại quê, một thân một mình lên thành phố, cùng với một gánh hàng rau!


Vốn liếng chẳng đáng là bao, mẹ chẳng dám thuê một sạp hàng ở chợ, mẹ đi bán rong. Cân hến thì bán kèm mớ rau răm, lạng tép khô bán cùng khế xanh, mớ rau muống hồ, hành, tỏi, thì là, rau dền, rau ngót, khoai tây, cà rốt... Mùa nào thức nấy!


Các bà, các cô thành phố bận bịu hàng quán chỉ ra ngõ chờ là có gánh rau tươi đi qua, lúc trời mưa, khi trời nắng, tiện lợi trăm bề... Các bác, các chị công chức, chỉ tấp vào góc phố là có mớ rau xanh về nấu vội bữa cơm chiều...


Mẹ bảo người thành phố đôi khi quá vội vã, nên không kịp mỉm cười. Đôi khi quá lo toan, nên giọng nói không vồn vã. Nhưng tấm lòng thật vô cùng rộng mở. Một bà lưng đã còng mà ngày nào cũng lấy giúp mẹ một xô nước để giữ rau tươi khi trời nắng! Một bà bán nước mời mẹ chén chè nóng một ngày đông. Một cô bé nhỏ trạc tuổi tôi mời mẹ vào trú mưa! Còn tặng mẹ cả một tập báo Hoa Học Trò cũ khi biết ở quê tôi thích đọc... Có bác thấy mẹ cuống lên vì hết sạch tiền lẻ, đã cười bảo:"Thôi, lần sau nhớ bớt cho tôi!".


Tôi nhờ sự tảo tần của mẹ mà nên người, mẹ nhờ sự rộng lượng sẻ chia của người thành phố mà nuôi được tôi ăn học...


Cuộc sống sao có thể là cuộc sống nếu con người chẳng thể dựa vào nhau?


Tôi có một người mẹ đang tảo tần nơi thành phố... Mong thành phố đừng quá nắng, đừng quá mưa, đừng quá lạnh và hãy bao bọc lấy mẹ tôi.




Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Thám tử im lặng

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Đầu tiên là thằng Dũng. Sau giờ ra chơi, nó phát hiện tờ bạc 50 ngàn mua đồ chơi để ở ngăn cặp phụ biến mất tiêu. Nạn nhân gào lên, ôm cả cặp táp lên méc cô. Cô chủ nhiệm nghiêm giọng hỏi xem ai trong lớp nhặt được thì mang lên trả lại. Các bạn nhìn nhau hoang mang, nhưng không ai nhúc nhích. Dũng cay cú tuyên bố nhất định sẽ tìm ra và nện cho thủ phạm một trận thật dễ sợ.
Đầu tiên là thằng Dũng. Sau giờ ra chơi, nó phát hiện tờ bạc 50 ngàn mua đồ chơi để ở ngăn cặp phụ biến mất tiêu. Nạn nhân gào lên, ôm cả cặp táp lên méc cô. Cô chủ nhiệm nghiêm giọng hỏi xem ai trong lớp nhặt được thì mang lên trả lại. Các bạn nhìn nhau hoang mang, nhưng không ai nhúc nhích. Dũng cay cú tuyên bố nhất định sẽ tìm ra và nện cho thủ phạm một trận thật dễ sợ.


Tới lượt nhỏ Sa. Má nó bán hàng gần trường, là tấm nylon bày các món dụng cụ học tập và đồ chơi bằng nhựa xanh đỏ rẻ tiền. Sợ bị rớt tiền khi chạy nhân viên dẹp lòng lề đường, má Sa thường giao tiền cho con gái giữ. Thế nhưng, một lần ra chơi, nó chạy xuống sân trong chớp mắt, đến khi quay lên, cuộn tiền bọc giấy báo đã biến mất. Sa bấu chặt áo dài cô chủ nhiệm, sợ hãi khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem. Cô nghiêm khắc yêu cầu kể từ nay về sau, không một bạn nào được mang nhiều tiền đến lớp.


Lớp 5C ngày đó, tôi là lớp trưởng kiêm thủ quỹ. Xảy ra nhiều chuyện lộn xộn, tôi rất lo lắng. Giờ ra chơi, tôi lảng vảng ngoài hành lang, kín đáo canh chừng. Thế nhưng, hôm mở cặp lấy tiền mua hộp phấn viết bảng mới, sống lưng tôi lạnh toát. Gói tiền quỹ tôi nhét kỹ ngăn trong cùng đã biến mất.


Vậy mà khi tôi xin cô khám cặp mấy cậu bạn “đáng nghi”, cô lắc đầu: “Đừng làm vậy. Cô và em sẽ làm những bạn bị ngờ vực tổn thương”. Tôi mất hết kiên nhẫn: “Nhưng phải sớm tìm ra thủ phạm chứ, thưa cô!”.


Cô im lặng hồi lâu, rồi bảo: “Ngọc biết không, thứ hai tuần rồi, cô để túi trên bàn. Ví tiền của cô mất lúc nào cô cũng không biết nữa. Có thể là bạn nào đó trong lớp mình. Nhưng cô tin, bạn ấy không lấy trộm vì tham lam. Chắc là có uẩn khúc…”. Tôi trợn tròn mắt. Tên trộm thiệt quá to gan, dám “thó” cả ví tiền của cô chủ nhiệm!


Góc lớp có cái tủ gỗ đựng sách. Mấy hôm liền, lúc mọi người xuống sân tập thể dục, tôi lẻn chui vào tủ. Qua những lá sách hẹp, tôi có thể quan sát bên ngoài. Một hôm, người lên lớp trước tiên là nhỏ Thuý. Nó bước chậm rãi qua một dãy bàn, nhấc cái cặp của người khác, mở nắp, lấy hết tiền, nhét kỹ vào ngăn cặp của nó, rồi ngồi gục mặt xuống bàn. Tôi gần như nghẹt thở. Trong lớp, nếu có kẻ ít bị nghi ngờ nhất, thì chính là Thuý, cô bạn ít nói, hiền lành, luôn cô độc ngồi im trong một góc…


Nghe tôi cấp báo, cô chủ nhiệm đặt tay lên vai tôi, dặn dò: “Em phải bình tĩnh, đừng làm ầm lên nhé. Cuối giờ, cô sẽ gặp riêng Thuý!”.


Sau này, cô kể lại cho riêng tôi, lúc cô bảo Thuý mở cặp, Thuý đồng ý ngay. Bạn xếp lên bàn tờ giấy bạc 50 ngàn, cuộn tiền bọc giấy báo, gói quỹ lớp, và ví tiền của cô. Mọi thứ không hề suy xuyển. Thuý nói chỉ cất hộ. Bạn không yên tâm khi thấy tiền bạc mọi người cất giữ thiếu an toàn.


Thấy vẻ mặt tôi đầy ngờ vực, cô lắc đầu: “Kể từ hồi ba má làm ăn thua lỗ, bạn ấy bị ám ảnh chuyện mất tiền nên cư xử bất thường. Thuý sẽ được đưa đi chữa bệnh. Còn chúng ta giữ kín bí mật này cho bạn, Ngọc nhé!”


Tôi đã im lặng. Sau thời gian dài điều trị tâm lý, Thuý hoà nhập trở lại lớp học. Cuộc sống có bao nhiêu diễn biến bất ngờ. Có những bí mật cần giữ kín, để bạn của ta được vui sống như bao người xung quanh.

Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Sổ điểm

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Cái xe đạp cọc cạch của tớ rất hay giở chứng. Một bữa đi học, đang đổ dốc cầu, cả dây sên cùng dây thắng hùa nhau phản chủ. Tớ tấp vội vào lề, húc luôn vào một xe bán trái cây dạo. Gần nửa chỗ táo trên cái xe đẩy ụp xuống đường, dập nát. Tớ ngã lăn quay. Bà bán hàng rong đòi bồi thường ầm ĩ. Tớ hoảng hốt. Đúng lúc nguy khốn, Hoá hiện ra. Cậu ta học cùng lớp, không chơi thân lắm. Sau khi trả hộ tiền bồi thường, Hoá còn kè cái xe đạp hỏng của tớ đến tận cổng trường, kịp giờ vào lớp. Khi tớ cảm ơn, cậu ta cười toe: “Mày bày đặt quá! Bạn bè lúc khó khăn giúp nhau chút xíu mà!”.

Cái xe đạp cọc cạch của tớ rất hay giở chứng. Một bữa đi học, đang đổ dốc cầu, cả dây sên cùng dây thắng hùa nhau phản chủ. Tớ tấp vội vào lề, húc luôn vào một xe bán trái cây dạo. Gần nửa chỗ táo trên cái xe đẩy ụp xuống đường, dập nát. Tớ ngã lăn quay. Bà bán hàng rong đòi bồi thường ầm ĩ. Tớ hoảng hốt. Đúng lúc nguy khốn, Hoá hiện ra. Cậu ta học cùng lớp, không chơi thân lắm. Sau khi trả hộ tiền bồi thường, Hoá còn kè cái xe đạp hỏng của tớ đến tận cổng trường, kịp giờ vào lớp. Khi tớ cảm ơn, cậu ta cười toe: “Mày bày đặt quá! Bạn bè lúc khó khăn giúp nhau chút xíu mà!”.


Tớ là lớp phó học tập. Ngoài chuyện phải cố gắng để dễ ăn nói với các bạn, tớ còn một nguyên nhân bí mật khác để chăm học - đó là Trân, cô bạn ngồi cùng dãy bàn. Trân học rất giỏi. Ngay cả các môn mà cánh con gái thường chịu lép như Toán, Lý, Trân vẫn vượt trội. Lúc tranh luận bài vở, dù tớ hăng tiết lớn tiếng, cô bạn vẫn mỉm cười, thấp giọng nhẹ nhàng. Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng giữa tớ và Trân luôn có cuộc cạnh tranh nho nhỏ.


Thầy dạy Toán rất quý mến và tin tưởng tớ. Đôi khi bận rộn, thầy nhờ tớ vào sổ điểm. Một buổi, Hoá bỗng kéo tớ vào góc khuất:


- Mày giúp tao một việc được không?


Tớ gật đầu ngay. Hoá lầm rầm:


- Điểm kiểm tra Toán một tiết của tao lần này lại dưới trung bình. Khi vào sổ, mày sửa giùm tao lên chút được không?


- úi, ai làm như thế được! Điểm số rõ ràng rồi… - Tớ giật thót.


- Thầy không biết đâu – Hoá nuốt nước miếng – Bạn bè lúc khó khăn giúp nhau chút xíu mà!


Tớ nín thinh. Bữa đụng xe dưới dốc cầu hôm đó, nếu không có Hoá, tớ đã gặp rắc rối to. Lưỡng lự một lúc, tớ tự nhủ, chỉ làm duy nhất một lần. Bài làm của Hoá chỉ được 3 điểm. Rất khó khăn, tớ ghi số 8 vào sổ. Nỗi khó chịu càng lúc càng lớn. Bài của Trân được điểm 10. Bài tớ cũng vậy. Chợt, tớ nhận ra một cách có thể làm tớ bớt áy náy: Tớ ghi cho Hoá thêm 5 điểm, thì tớ phải tự bớt đi 5 điểm của mình. Lần đầu tiên trong đời làm điều khuất tất, tớ run cầm cập.


Hoá mượn xe đạp của tớ chạy đi đâu đó. Khi cậu ta trả lại xe, tớ nhận ra sợi dây sên bị nhão đã được thay mới. Bộ phanh cả hai bánh xe cũng được đổi. Tớ gặp Hoá, nói thẳng: “Cậu đừng làm vậy nữa. Tớ chỉ sửa điểm cho cậu một lần này thôi!”. Hoá cười cười: “Cậu có chắc là vậy không?” Tớ hiểu ra tình thế khốn khổ mà mình đã mắc kẹt vào. Gần cả tháng trời, tớ sống trong dằn vặt, nơm nớp lo âu.


Tâm trạng của tớ không thoát mắt Trân. Một hôm, Trân nhẹ nhàng nói với tớ: “Có chuyện gì vậy, bạn kể cho Trân nghe đi!”. Chợt, tớ hiểu, chỉ có nói thật hết với một ai đó, tớ mới nhẹ nhõm phần nào. Nghe tớ kể xong, Trân bỗng nghiêm nghị. Cô bạn nói thẳng: “Bạn đến gặp thầy Toán, nói tất cả sự thật, nhanh lên!”.


Tớ bị thầy khiển trách nặng nề, bị hạ một bậc hạnh kiểm, không giữ chức lớp phó học tập nữa. Hoá giận điên lên khi tớ hoàn lại tiền sửa chiếc xe đạp. Vài bạn cười nhạo sau lưng tớ. Nhưng tớ biết, chuyện khó chịu rồi sẽ trôi qua. Những điều tốt đẹp vẫn còn phía trước, một khi lòng tớ thanh thản, một khi tớ có người bạn như Trân vẫn luôn sát gần bên.




Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com